Con trai thì ham nữ sắc, con gái thì
ham nam sắc, quyến luyến nhau, ham muốn không chịu buông bỏ, không thể
nhìn suốt được. Ăn uống bao nhiêu thứ tinh hoa đều biến thành tinh. Hễ
tinh mà sung mãn thì sinh ra lòng sắc dục, cho nên người xưa nói rằng:
"Bão noãn tư dâm dục, Cơ hàn khởi đạo tâm" (No ấm thì nghĩ chuyện dâm
dục, Ðói lạnh mới khởi lòng trộm cắp).
Thế giới có thành, trụ, hoại, không; loài người có sinh, lão, bịnh, tử;
đó là đạo lý tự nhiên. Các vị nên hiểu rõ đạo lý này: thành tức rồi sẽ
trụ, rồi sẽ hoại, rồi sẽ không; sinh rồi sẽ già, rồi sẽ bịnh, rồi sẽ
chết. Nếu chẳng có thành thì chẳng có trụ, chẳng có hoại, chẳng có
không; nếu không có sinh thì cũng không có lão, không có bịnh, không có
tử.
Song nếu ta dùng vọng tưởng chấp trước để phân biệt chuyện này, thì dù
phân biệt đến hết mấy đại kiếp cũng không phân biệt rõ ràng đặng. Phân
biệt bao nhiêu cũng là hồ đồ. Vừa mới hiểu rõ được một chút thì lại hồ
đồ, thế nên ở mãi trong vòng luân hồi không thoát ra được. Nếu muốn
thoát luân hồi phải đả phá cái đạo lộ si mê vọng tưởng này thì tu hành
mới thành Ðạo, chứng ngộ bổn lai Phật quả, xưa nay vốn chẳng đi chẳng
đến, chẳng dơ chẳng sạch, cũng không tăng không giảm, cũng không sinh
không diệt, chẳng có gì là âu sầu phiền não. Tất cả những thứ Ngũ trược,
Lục trược đều chẳng có. Song loài người không biết buông bỏ cái giả,
nên không nắm được cái chân thật; nên nói rằng:
"Xả bất liễu giả,
Thành bất liễu chân;
Xả bất liễu tử,
Hoán bất liễu sanh".
Dịch là:
"Không vất bỏ cái giả
Sao có đặng cái thật;
Không buông xả cái chết
Sao đổi thành cái sống?"
Nếu không kiềm chế tánh hư vọng cuồng dại thì trí huệ chân chính không
bao giờ xuất hiện được. Tự tánh bị che đậy bởi vô minh. Vô minh có hai
kẻ giúp đỡ, có hai tên làm kế hoạch. Bọn chúng là gì? Thứ nhất là thức
ăn, thứ hai là sắc đẹp; một cái gọi là thực dục, một cái gọi là sắc dục!
Hai thứ này giúp đỡ cho vô minh làm đủ thứ chuyện xấu, cho nên sách Nho
có nói rằng: "Thực, sắc tánh dã." Nghiãờ là háo ăn, háo sắc đều là bản
tánh của chúng sinh vậy. Song, mình phải biết tại sao vô minh chẳng phá
đặng? Tại sao phiền não cũng không đoạn được? Trí huệ tại sao chẳng
hiện? Ðó chính là do mình có lòng tham ăn, lòng háo sắc!
Ăn uống thì trợ giúp cho dục vọng, dục vọng lại làm tăng trưởng vô minh.
Con người sinh ra thì biết ăn, con nít sinh ra là biết uống sữa. Không
có sữa thì nó khóc, uống rồi lại muốn thêm nữa. Ðúng vậy! Lòng tham này
mới sinh ra đã có, sau khi có lòng tham ăn rồi thì sinh ra lòng tham
sắc. Con trai thì ham nữ sắc, con gái thì ham nam sắc, quyến luyến nhau,
ham muốn không chịu buông bỏ, không thể nhìn suốt được. Ăn uống bao
nhiêu thứ tinh hoa đều biến thành tinh. Hễ tinh mà sung mãn thì sinh ra
lòng sắc dục, cho nên người xưa nói rằng: "Bão noãn tư dâm dục, Cơ hàn
khởi đạo tâm." (No ấm thì nghĩ chuyện dâm dục, Ðói lạnh mới khởi lòng
trộm cắp). Khi ăn no rồi, con trai nghĩ đến con gái, con gái thì nghĩ
đến con trai, chỉ có khởi dục niệm này. Khi nghèo thì nghĩ cách trộm
cắp, cũng vì để có đồ mà ăn, ăn rồi tình dục lại khởi lên. Thế nên hễ ăn
cho đủ chất dinh dưỡng, mập mạp phì nộn rồi thì lại chỉ khởi lòng dâm.
Con người trước tiên là khởi lòng tham ăn, muốn ăn thật ngon miệng, muốn
ăn để thân thể cường tráng. Song ăn ít thì không đủ, mà ăn nhiều làm
sao thỏa mãn được lòng tham? Cho nên người ta chết vì sắc, vì thực. Nếu
vô minh không có thực và sắc toa rập thì chẳng có thể tác hại được ai.
Người xuất gia ăn đồ càng dở càng tốt, không có dinh dưỡng thì lại càng
tốt nữa. Thế nên đối với vấn đề ăn uống đừng có quá coi trọng. Ăn là để
duy trì mạng sống mà hành Ðạo; không cần phải có quá nhiều chất dinh
dưỡng nhưng cũng không ăn những đồ hư hoại, khiến cho cơ thể sinh bịnh;
đó là thực hành Trung Ðạo.
Tôi rất cảm phục một người ở Ðài Loan, vị đó tức là Thủy Quả Hòa Thượng,
Ngài không ham tiền cũng không ham sắc. Ngài chẳng thèm nhìn đến những
phẩm vật người ta cúng dường Ngài. Ðó là việc mà kẻ phàm phu không làm
được, bởi vì không ai có thể buông bỏ được lòng tham, thậm chí còn coi
tiền tài như tánh mạng. Nhưng Ngài thì rất thanh thoát, coi nhẹ tiền
tài, lễ vật chất đống một chỗ ai muốn lấy gì thì lấy, Ngài không để ý
tới, và để cho đồ đệ muốn ăn cắp bao nhiêu tiền cũng được (những kẻ ăn
cắp sau này đều hoàn tục). Các vị thấy đó, phải chăng sau đó Ngài đã
quản lý tiền một cách chặt chẽ hơn? Không phải vậy đâu! Không những Ngài
không quản lý tiền bạc, mà ngay đến nhìn, Ngài cũng không thèm nhìn
nữa. Các vị coi Ðịnh lực của Ngài cao như thế nào! Ngài chỉ ăn trái cây,
đậu phụng, không ăn những thức nào có mùi vị hay đồ nấu, xào, luộc. Bởi
vì Ngài không nhập theo sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, cho nên chứng
được Sơ Quả A La Hán. Ngài tu hành cảm ứng rất lớn nên Ngài thường bảo
hộ Ðài Loan này. Có người nhận ra được Ngài là ai, nhưng cũng có người
chẳng biết được đức hạnh của Ngài, do đó nhục mạ Ngài, gọi Ngài là "Á
Dương Tăng" (ông thầy ngu dốt).
Năm nay thân thể Ngài yếu đi nên Ngài chỉ ăn một chút cháo, song có kẻ
lại phỉ báng, nói rằng Ngài đọa lạc rồi. Kỳ thật, những người đó không
hiểu được và họ đã sai lầm. Ăn hay không ăn cháo là chuyện của Ngài, tại
sao phải tìm cách xoi mói Ngài? Nếu như ai ai cũng tu hành như Lão Hòa
Thượng Thủy Quả, chẳng tham chẳng nhiễm, thì Phật Giáo nhất định ngày
càng sáng tỏ và phát triển, Chánh Pháp sẽ trụ thế. Ngài đã làm tôi hết
sức hoan hỷ, là vị đồng tu đồng Ðạo, hợp với tôi lắm vậy.
Không thể nói rằng tất cả ở Vạn Phật Thành đều tốt đẹp, đều là Phật Pháp
cả. Song mọi người ở đây đều y chiếu Phật Pháp mà thi hành, không chú
trọng đến chuyện ăn ngon, mặc đẹp, ở tốt; họ chỉ chú trọng làm sao duy
trì cái thân Tứ Ðại giả hợp này để sống là đủ rồi. Nhu yếu của chúng ta
là Pháp, là mùi vị Pháp Vô thượng. Thế nên mỗi ngày ở Vạn Phật Thành đều
có giảng Kinh thuyết Pháp. Lúc nghe Kinh thì cần phải dũng mãnh tinh
tấn, hết lòng mà nghe giảng Kinh Hoa Nghiêm, đừng lười biếng. Các vị
nghe giảng Kinh không phải vì Sư Phụ, mà nghe là vì mình mà nghe. Nếu
các vị chuyện gì cũng biết thì không cần phải nghe, song không phải
chuyện gì các vị cũng biết cả. Những điều mình biết là thứ Thế Trí Biện
Thông, thứ thông minh có thể biện biệt, thấu đạt chuyện đời của kẻ phàm
phu. Học Phật Pháp tức là vì mình mà học, không phải là vì Sư Phụ hay là
vì người khác mà học. Các vị hãy ghi nhớ, đừng để cho thời gian trôi
qua vô ích, rồi sau đó có hối tiếc thì đã trễ.
Hòa thượng Tuyên Hóa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét