Khi màn đêm xuất hiện không có nghĩa
là mặt trời bị mất đi, nó vẫn tiếp tục rọi sáng ở một nửa bên kia trái
đất, nghĩa là nó vẫn tiếp tục tồn tại và phát triển.
Trong kinh, đức
Phật đưa ra hình ảnh ẩn dụ về cây nến, nếu dùng lửa thắp sáng ngọn nến
lên thì từ cái không lửa sẽ trở thành cái có lửa. Lửa có thể bị
chông chênh nếu ta dùng tay lắc, hoặc một cơn gió thổi qua thì ánh
sáng đó bị lập lòe, do tác động của sự vận chuyển không khí. Nếu tác
động này quá mạnh, lửa có thể bị tắt, và lúc này điều gì xảy ra với ngọn
lửa? Đức Phật đã đặt ra câu hỏi đó. Một số vị tỳ kheo trả lời:
- Lửa sẽ đi theo hướng mà sức gió bị
ép, ví dụ nếu gió thổi qua từ phía bên tay trái thì lửa sẽ bị tắt. Như
vậy, lửa đi từ bên trái sang bên phải, từ Đông sang Tây hoặc từ Nam sang
Bắc và ngược lại.
Nhiều vị tỳ kheo khác im lặng. Lúc này, đức Phật trả lời:
- Việc tìm kiếm và định hướng sự ra đi
của lửa là điều không cần thiết. Trong tình huống này, nếu ta chấp nhận
lửa có một hướng đi thì phải quan sát lửa đó như thế nào, nó tiếp tục
chạy ra sao. Trong khi ngọn lửa đã bị tắt mà ta lại bàn luận nó đi về
hướng nào thì đây là một câu trả lời không thích hợp.
Ví dụ này được Thế Tôn đưa ra để nói
về cái chết, về sự ra đi của những vị xuất gia chân chính có một đời
sống tu học vững chãi, đạt được giá trị an lạc ở hiện đời thì sự giả
định về tiến trình tái sinh của người đó về hướng A, B, hoặc C là điều
không thích hợp. Bởi vì các ngài sẽ ra đi theo nguyện ước của bản thân.
Chết đi về đâu? Chết - đi theo nguyện ước.
Lý luận này đã không làm hài lòng
nhiều nhà nghiên cứu Phật học bởi vì sự súc tích của nó và cách thức
giải thích không trọn vẹn, đầy đủ về ý nghĩa của sự ra đi. Chắc chắn các
nhà nghiên cứu muốn đề cập đến mệnh đề triết học hoặc những phán đoán
đề cập đến cái chết của Thế Tôn, và đời sống của Ngài sau khi chết. Điều
này khiến họ cảm giác không thỏa mãn, nên vẫn tiếp tục đặt câu hỏi
tương tự.
Thế Tôn quay họ trở về với đời sống
thực tại, hãy đặt câu hỏi và tìm kiếm giải pháp cho những vấn đề hiện
thực của đời sống an lạc, hạnh phúc, giá trị tĩnh tại, thảnh
thơi quan trọng hơn nhiều so với việc tìm hiểu lửa này sẽ đi về hướng
nào, và trong kinh Đại Bát Niết Bàn, đức Phật đã có câu trả lời làm
thỏa mãn những người tò mò.
Ngài đưa ra hình ảnh ẩn dụ cũng giống
như sự xoay chiếu của mặt trời 12 tiếng vào ban ngày vừa kết thúc thì
bóng tối cũng bắt đầu xuất hiện. Trong thời đại của đức Phật, con người
chưa có kiến thức khoa học không gian về mặt trời, mặt trăng hay đời
sống của các hành tinh khác. Thế Tôn chỉ đưa ra hình ảnh ẩn dụ đơn giản
về cái chết và tái sinh của các bậc chứng đạo cũng tương tự như vầng mặt
trời. Khi màn đêm xuất hiện không có nghĩa là mặt trời bị mất đi, nó
vẫn tiếp tục rọi sáng ở một nửa bên kia trái đất, nghĩa là nó vẫn tiếp
tục tồn tại và phát triển. Điều đó chứng tỏ cái chết và tái sinh của các
bậc chứng đạo đi theo nguyện ước của các ngài, miễn là nơi nào có nhân
duyên và thông qua nhân duyên đó, sự lợi lạc, an vui và hạnh phúc của
chúng sanh được thiết lập.
Câu trả lời này đã làm thỏa mãn các
tiền đề, định đề và lý giải của triết học về bản chất sau khi chết của
những bậc cao Tăng. Thế còn đối với người phàm kẻ tục như chúng ta thì
chết sẽ đi về đâu? Câu trả lời ở đây lệ thuộc hoàn toàn vào thái độ của
người ra đi.
Thích Nhật Từ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét