![]() |
| Chúng ta ăn thịt một loài chúng sinh nào là kết oán với loài chúng sinh đó. |
Nếu con người không ăn thịt chúng sinh
nào thì tức là mình độ cho chúng sinh đó, khiến chúng vượt qua khổ hải,
tới bờ Niết Bàn. Con người nếu hiểu được đạo lý này thì không nên ăn
thịt chúng sinh.
Chúng sinh là do nhân duyên hòa hợp mà thành, từ mười hai nhân duyên mà
biến thành người. Từ con kiến cho đến những thứ vi khuẩn đều là chúng
sinh. Chúng ta không cần phải đi ra bên ngoài mà tìm chúng sinh, ngay
trong tự tánh của mình cũng có vô lượng chúng sinh.
Khoa học hiện tại phát triển đã chứng minh rằng trong thân thể ngũ tạng
lục phủ con người có vô số loại vi khuẩn và vi sinh trùng; như vậy có
nghiã là có vô lượng chúng sinh. Khi con người ăn thịt loại động vật
nào, thí dụ như heo, bò hay cá, thì trong đó có vô số loại vi khuẩn. Con
người ăn loại thịt đó vào trong bụng thì tự nhiên sẽ có chủng tử của
những thứ vi khuẩn đó; ăn càng nhiều thì mình cùng với những thứ vi
khuẩn đó kết làm quyến thuộc càng mạnh, kết duyên với nó càng sâu, cho
đến chỗ là mình với nó không còn phân ly, chia cách nữa!
Ăn thịt heo càng nhiều thì mình rất có cơ hội để biến thành heo, ăn thịt
bò càng nhiều thì mình rất có thể sinh làm bò. Nếu mà ăn gạo càng nhiều
thì mình có thể biến thành gạo chăng? Gạo là loại vô tình, còn chúng
sinh là loài hữu tình. Nếu ăn loài hữu tình thì mình có thể trở thành
những thứ chúng sinh hữu tình. Nếu ăn những loại vô tình (thực vật) thì
mình có thể giúp cho sự phát triển của Pháp thân, Huệ mạng. Nếu con
người không ăn thịt chúng sinh nào thì tức là mình độ cho chúng sinh đó,
khiến chúng vượt qua khổ hải, tới bờ Niết Bàn. Con người nếu hiểu được
đạo lý này thì không nên ăn thịt chúng sinh.
Khi xưa, có kẻ vì ăn thịt chúng sinh nên khi chết rồi thì bị đọa lạc
xuống gặp Diêm La Vương. Lúc còn sống ông ta ăn qua những loại thịt của
chúng sinh nào, thì những thứ đó bây giờ đều tới để đòi nợ. Người ăn
thịt tự biện hộ như vầy: "Tôi tuy là ăn thịt nhưng tội không phải thuộc
về tôi mà thuộc về người bán thịt mới đúng!"
Bấy giờ vua Diêm La mới truyền lịnh kêu người bán thịt lại; người bán
thịt cũng tự biện hộ rằng: "Tôi sở dĩ mà bán thịt là vì có người mua
thịt, nếu không có người mua thì bán thịt làm gì?"
Người bán thịt với người ăn thịt, hai người mới tranh luận với nhau, sau
cùng thì hai người đó đổ trách nhiệm lên anh chàng đồ tể.
Diêm La Vương lại kêu anh chàng đồ tể vào. Anh đồ tể này cũng tự biện hộ
rằng: "Tôi đúng là đồ tể, nhưng vì có người mua cũng như có người ăn
thì tôi mới làm nghề đồ tể. Nếu chẳng có người mua cũng chẳng có người
ăn thì tôi cũng chẳng làm nghề này được!"
Vì thế, mọi người đều nói lên cái lý của mình, lý lẽ mà họ nói ra đều là
tạo tội nghiệp cả. Kết quả, Diêm La Vương phán rằng người ăn thịt phải
bồi thường nợ máu. Cho nên, chúng ta ăn thịt một loài chúng sinh nào là
kết oán với loài chúng sinh đó. Có bài thơ rằng:
"Nhục" tự lý biên lưỡng cá nhân,
Lý biên nhân thực ngoại biên nhân,
Chúng sinh hoàn thực chúng sinh nhục
Tử tế tư lượng nhân thực nhân".
Nghiã là:
"Ở trong chữ "nhục" có hai người,
Người bên trong ăn người bên ngoài,
Chính chúng sinh ăn thịt chúng sinh,
Nghĩ cho kỹ là người ăn người!".
Trong Kinh Lăng Nghiêm có chép: "Dương tử vi nhân, nhân tử vi dương."
(Dê chết trở làm người, người chết trở làm dê.) Con dê có thể làm người,
thì con heo cũng có thể làm người. Nếu chưa có Thiên Nhãn Thông thì
mình không quán sát được nhân duyên đó nên cho rằng heo là heo, dê là
dê. Con người mà ăn nhiều thịt chúng sinh thì bản hữu trí huệ của họ bị
che lấp, mất linh tánh và biến thành ngu si.
Bởi vậy muốn độ chúng sinh thì trước tiên đừng nên ăn thịt! Con người
muốn độ chúng sinh thì phải độ tự tánh của chúng sinh, độ sinh thì phải
ly tướng. Không có chấp trước thì mới thật sự là độ sinh vậy!
Hòa thượng Tuyên Hóa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét