![]() |
| Hình như không hợp lý tí nào cho các tu sĩ nói là họ có thể ăn thịt vì họ không biết việc thú vật bị giết. |
Phải chăng chỉ có thú vật mới thừa
hưởng lòng từ bi, bác ái; còn sự sống của giun đất, côn trùng, chuột
đồng thì bị thờ ơ quên lãng hay sao?
Trong "Golden Drum"
- một tạp chí đã phát ngôn cho phái Ðại thừa ở phương Tây đang bào chữa
cho việc ăn chay, tạp chí số 14, tác giả Sagaramati viết trong tựa đề
"Những người con Phật có ăn thịt, cá không?":
- Ðể nói rằng việc ăn thịt không có liên quan đạo đức gì với hành động
giết hại hung bạo và kinh khủng do nó cảm thấy, thì đây là sự vô tình,
vô cảm, là điều phi lý. Mặc dù không tự tay mình giết hay nhờ kẻ khác
giết, thì người ấy cũng không thoát khỏi hậu quả cho việc giết hại. Kẻ
giết thú vật không riêng cho mình mà cho chợ búa tiêu thụ. Nếu không có
người ăn thịt, thì sẽ không có điểm giết thú ngoại trừ việc giết đó phục
vụ cho chính người giết. Do đó nếu một ai quyết định ăn thịt, thì người
ấy cũng quyết định trở thành những người tiêu thụ của thị trường. Và
nếu một ai trở thành một phần tử của thị trường, người ấy có liên hệ với
nhu cầu mà người giết đáp ứng. Có một sự liên hệ rất rõ giữa người ăn
thịt và hành động giết hại, giữa lòng ham muốn vị thịt và sự đau đớn
thật sự của thú bị giết.
Cùng một cách nói, John Blofeld - tác giả nổi tiếng các kinh sách Ðại
thừa - viết trong lời tựa của quyển "Luật Ðại thừa" (Mahayàna vinaya) do
Tỳ khưu Yen Kiat biên soạn:
- Trong thời điểm hiện đại, đặc biệt thú vật ít khi được giết cho những
cá nhân; nhưng rõ ràng rằng, tất cả chúng ta thật sự có trách nhiệm cho
cái chết của chúng, vì những người đồ tể chỉ đáp ứng thịt theo thị hiếu
của chúng ta. Như vậy, trong điều kiện hiện nay, hình như không hợp lý
tí nào cho các tu sĩ nói là họ có thể ăn thịt vì họ không biết việc thú
vật bị giết.
Thoáng qua, lời viết hình như có lý và hợp thời. Tuy nhiên, nếu lối lý
luận như vậy được áp dụng đúng mức, thì những người ăn chay sẽ không
thoát khỏi hậu quả và sự liên hệ của việc sát hại. Ðối với lúc này, họ
có thể "rao giảng" về việc phát huy tâm từ và tâm bi, bởi vì họ chưa bao
giờ thấy tận mắt tiến trình trồng, cấy và thu hoạch rau trái và những
sản phẩm nông nghiệp khác. Nếu những nông sản nói được, có lẽ chúng sẽ
nói về sự đau đớn của loài giun đất, và những loại côn trùng khác mà
thân thể của chúng bị đứt nát do bởi cuốc và thuổng; về tiếng kêu rên
của chuột đồng bị đứt đầu vì cày và xới, về tiếng than thở của côn trùng
chịu đựng thuốc độc DDT; và nhiều điều cảm kích và đau xót khác! Chắc
chắn, thiên nhiên không sẵn sàng làm cho các sản phẩm nông nghiệp biết
làm chứng hoặc có thể nói và đòi quyền công bằng đối với những kẻ ăn
chay. Những tiếng kêu rên, than thở đó vẫn còn bị coi là những tiếng kêu
vô vọng trong cánh đồng hoang dã. Ðiều này nên hỏi lại, phải chăng chỉ
có thú vật mới thừa hưởng lòng từ bi, bác ái; còn sự sống của giun đất,
côn trùng, chuột đồng thì bị thờ ơ quên lãng hay sao? Nếu người ăn chay
nghĩ: "Thú vật sẽ hạnh phúc vô cùng nếu trên đời này không có người ăn
mặn", thì cũng sẽ công bằng, nếu người ăn mặn nghĩ: "Bò sát, chuột và
côn trùng sẽ sung sướng vô cùng nếu trên đời này không có người ăn chay
(thực vật)". Chắc chúng sẽ mở tiệc liên hoan trên cánh đồng lúa!
Jan Sanjivaputta

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét