Chánh tín và mê tín là hai phạm trù dị
biệt, như sáng với tối. Hễ có sáng thời không có tối. Hễ có tà kiến,
thì không có chánh kiến. Hễ có mê tín, thì không có chánh tín.
Hỏi: Người Phật tử đã quy y
thọ ngũ giới rồi, tại sao còn tin vào bói toán và coi ngày giờ tốt xấu,
xin xăm, cúng sao hạn v.v… Như thế có trái với luật nhân quả hay không?
Đáp: Xin thưa ngay là hoàn toàn chống trái với luật nhân quả.
Đây là điều mà phần lớn người Phật tử chúng ta vướng mắc phải. Có những
người, tuy đã quy y Tam Bảo, nhưng hạt giống tà ngoại của họ còn quá sâu
dầy, nên việc mê tín dị đoan, thật họ khó lòng bỏ hẳn. Đối với Phật
pháp, tín tâm của họ rất mỏng. Hơn nữa, sự nghiên cứu học hỏi Phật pháp
của họ cũng không được sâu rộng lắm. Do đó, mà lòng tin ở nơi chánh lý
nhân quả của họ không được vững chắc. Điều nầy, là một hiện tượng chung
thật quá đau lòng!
Người Phật tử quy y Tam Bảo thì nhiều, nhưng tin sâu vào Tam Bảo và hiểu
được Phật pháp, thì chẳng có bao nhiêu. Thế nên, tình trạng mê tín vẫn
còn kéo dài mãi. Sự mê tín nầy không những chỉ ở nhơn gian thôi, mà ngay
cả ở trong chùa cũng vẫn có. Nghĩa là, Tăng, Ni vẫn còn coi ngày, coi
sao, đoán quẻ v.v… Như thế, thì trách gì Phật tử! Tệ trạng nầy, không
phải mới đây, mà nó đã có từ lâu đời.
Việc mê tín ở Việt Nam hiện nay, phải nói xảy ra rất nhiều và tai hại
rất trầm trọng. Dù đã được những bậc Tôn đức tu hành chơn chánh thuyết
giảng kêu gọi Phật tử không nên mê tín mù quáng. Đặt niềm tin không đúng
chỗ, nó sẽ gây ra tai hại lớn lao. Chẳng những hại mình trong đời nầy
mà nó còn kéo dài nhiều đời sau nữa. Thế nên, người Phật tử cần phải xây
dựng cho mình một lòng tin đặt trên nền tảng trí tuệ. Nói cách khác,
người Phật tử phải dùng ngọn đuốc trí tuệ soi sáng và chỉ đạo cho niềm
tin. Có thế, thì mới mong thoát khỏi vòng khổ đau lẩn quẩn.
Trong Kinh Di Giáo, trước khi vào Niết Bàn, đức Phật đã ân cần dặn dò
khuyến nhắc các thầy Tỳ kheo, các thầy nên ghi nhớ, sau khi tôi diệt độ,
các thầy không được: …“Xem tướng lành dữ, trông xem sao hạn, xem xét
thạnh suy, coi ngày đoán số, đều không nên làm…”. Dù đã có lời răn nhắc
của Phật, nhưng tệ trạng tập tục nầy từ xưa tới nay cũng vẫn còn tiếp
diễn và chưa biết đến bao giờ mới thật sự chấm dứt!
Xin nhắc lại: “Tin như thế, thì hoàn toàn chống trái với luật nhân quả”.
Chánh tín và mê tín là hai phạm trù dị biệt, như sáng với tối. Hễ có
sáng thời không có tối. Hễ có tà kiến, thì không có chánh kiến. Hễ có mê
tín, thì không có chánh tín. Ngược lại cũng thế. Đạo Phật là đạo giác
ngộ, là đạo chủ trương chánh kiến, chánh tín. Đạo Phật không bao giờ
chấp nhận tà kiến, mê tín. Là người Phật tử dù xuất gia hay tại gia,
chúng ta phải có bổn phận nêu cao chánh lý nhân quả và hướng dẫn mọi
người đi đúng trên lộ trình giác ngộ. Đúng theo lời Phật dạy. Lệch quỹ
đạo giác ngộ là chính ta đã đánh mất vai trò xiển dương chánh pháp và
như thế, thật là đắc tội với Tam Bảo.
Trong quyển Bước Đầu Học Phật, do Hòa Thượng Thích Thanh Từ biên soạn,
có bài viết nói về:”Mê Tín Và Chánh Tín” ở đoạn kết luận, ( trang 122 )
có đoạn Hòa Thượng viết: “Đạo Phật chủ trương chánh tín, không bao giờ
chấp nhận mê tín. Do vì người truyền đạo không thông lý đạo, nên ghép
những tập tục thế gian vào trong đạo, khiến người ta hiểu lầm đạo Phật
mê tín. Bản chất của đạo Phật là trí tuệ, là giác ngộ, làm sao dung nạp
được mê tín. Nếu người ta thấy trong chùa chiền hiện nay còn những hiện
tượng mê tín, vội phê bình đạo Phật mê tín. Đây là những oan tình của
đạo Phật. Tất cả những Kinh Phật không có nói những việc mê tín ấy chẳng
qua một số người vì tùy tục, vì thiếu hiểu Phật pháp vẽ bày ấy thôi.
Người học Phật chân chánh phải gan dạ loại bỏ những tập tục sai lầm ấy,
can đảm dứt khoát đập tan mọi tệ đoan làm suy giảm giá trị Phật pháp. Có
khi dẹp bỏ những điều đó, có thể thiệt thòi chút ít quyền lợi của mình.
Song chúng ta cương quyết vì chánh pháp, chớ không vì lợi dưỡng, vì đưa
người ra khỏi đường mê, không vì sợ mất mát bổn đạo. Được thế, chúng ta
mới xứng đáng là người lãnh đạo tín đồ, mới không hổ thẹn là hàng Tăng
Bảo”.
Tambao

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét