![]() |
| Chúng ta giết hại chúng sanh để ăn thịt, lâu ngày thành thói quen ăn thịt, nên khi ăn uống không có thịt thì không ngon miệng... |
Khi người chết chẳng còn một vật gì
cả, nghĩa là không có thần thức, Phật tánh hoặc linh hồn, tất cả đều
hoại diệt theo thân xác của họ, nhưng cái còn lại là gì? Hành động thiện
ác của chúng ta còn lại, nó trở thành một cái lực rất mạnh, nên kinh
gọi nó là nghiệp lực.
Nghiệp lực cũng giống như đứa con của
chúng ta sanh ra, tạo ra, rồi đứa con nghiệp lực của chúng ta lại sanh
ra cháu nghiệp lực của chúng ta, cháu nghiệp lực của chúng ta lại sanh
ra chít nghiệp lực của chúng ta và cứ thế mãi mãi sanh ra trong vô lượng
kiếp. Và mỗi nghiệp lực sanh ra như vậy đều do chúng ta mà có, thế mà
chúng ta vô trách nhiệm với những nghiệp lực này sao? Khi mà những
nghiệp lực này mang đầy đau khổ lúc nó thọ lấy thân người hoặc thân
chúng sanh và mãi mãi muôn đời muôn kiếp thì chúng ta là người cha (thân
ngũ uẩn) sanh nó ra, cớ sao chúng ta không thấy trách nhiệm mình sao?
Ví dụ: Như ta có một đứa con, ta có
muốn cho đứa con ngoan tốt, hiền lành có hiếu thảo, chăm học, không ham
chơi hay muốn có một đứa con không ngoan tốt, hung dữ, bất hiếu, không
chăm học, thích chơi đùa không? Nếu ta có một đứa con ngoan tốt hiền
lành, có hiếu thì ta có sung sướng không? Chắc hẳn là sung sướng. Bằng
ngược lại, ta có một đứa con không ngoan tốt, tánh tình hung ác, bất
hiếu thường thích chơi, không thích học thì ta có khổ không? Chắc hẳn là
khổ rồi. Và như vậy, dù biết hay không biết về nghiệp của ta ở quá khứ
hay vị lai, ta cũng đều phải có trách nhiệm trong hành động thiện, ác
của ta đối với nghiệp. Vả lại, trong hiện kiếp mọi sự khổ vui đều do
chính hành động thiện ác kiếp trước của ta mà có.
Dù ta có biết hay không biết kiếp đã
qua và kiếp vị lai của mình, nhưng trong hiện tại ta làm điều ác thì ta
không thể tránh khỏi mọi sự khổ đau. Vì thế ta phải có trách nhiệm bổn
phận về đời sống hiện tại của mình, nhất là ta phải thấy và hiểu biết
trách nhiệm và bổn phận mình trong cuộc sống hiện tại là mình không nên
làm khổ mình, không nên làm khổ người khác bằng những hành động bất
thiện về thân, miệng, ý của mình, vì những hành động ấy trong hiện tại
đã khiến cho đời sống hiện kiếp của ta phải gặp nhiều sự bất hạnh, khổ
đau, bất toại nguyện và cay đắng v.v...
Cho nên ta còn phải hiểu biết về luật
nhân quả đang chi phối những hành động nghiệp thiện ác của ta ở tương
lai sau này, vì những hành động thiện ác của ta trong hiện kiếp mà vị
lai bao nhiêu chúng sanh do nghiệp thiện ác ấy sanh ra phải chịu khổ
đau, vui buồn, bất an bất toại nguyện v.v... Đó là trách nhiệm đạo đức
làm người. Ta không thể thờ ơ để cho hành động thiện ác của mình đi tái
sanh mặc cho khổ, vui kệ nó.
Bởi vậy đức Phật dạy: “chúng sanh là
những người thừa kế của nghiệp, nghiệp là cha đẻ ra chúng sanh”, thừa kế
của nghiệp tức là nghiệp sanh ra chúng ta. Nếu chúng ta có đôi mắt nhìn
xuyên thủng qua lớp áo thân nghiệp của chúng sanh thì chúng ta sẽ thấy
tất cả chúng sanh đều do nghiệp lực của chúng ta sanh ra, chừng đó chúng
ta có nỡ lòng nào ăn thịt chúng sanh không? Vì cầm dao cắt cổ gà đập
đầu cá là cầm dao cắt cổ cha mẹ mình, là đập đầu con cháu mình, thì thử
hỏi con người có tình cảm, biết khổ đau biết thương khóc, biết nức nở
khi mất cha mất mẹ thì làm sao chúng ta có những hành động ác ấy được.
Còn ăn thịt chúng sanh là như ăn thịt
cha mẹ, con cháu của mình chứ đâu phải ai xa lạ, chỉ có loài thú vật mới
không có sự hiểu biết, mới ăn thịt cha mẹ con cháu như vậy, nhưng con
người thì chúng ta sao nỡ có những hành động ác độc ấy được, là con
người thì không thể sống như con thú vật được, vì con người sống có đạo
đức làm người, sống có tình cảm, sống có trí tuệ hiểu biết thì không thể
nào sống man rợ hung ác như loài cầm thú được. Ví dụ: Nghiệp lực một
người bình thường không có sân, đến khi gặp việc trái ý, nghịch lòng,
người ấy tức giận giống như một con thú dữ, đó gọi là nghiệp lực của
sân. Chúng ta giết hại chúng sanh để ăn thịt lâu ngày thành thói quen ăn
thịt, thói quen ăn thịt tức là nghiệp lực nên khi ăn uống không có thịt
chúng sanh thì ăn uống không ngon, do đó nghiệp thích ăn thịt chúng
sanh vẫn còn nên tương ưng với thịt chúng sanh mà tái sanh làm chúng
sanh, một nghiệp lực như vậy có thể sanh ra làm trăm muôn con vật để rồi
tiếp tục sanh tử theo nghiệp của nó, vay trả trả vay, còn những nghiệp
lực thiện cũng tiếp tục tái sanh làm người, một nghiệp lực thiện có thể
sanh ra nhiều người tùy theo môi trường sống của hành tinh, tức là môi
trường nhân quả trên quả địa cầu này.
Mặc dù họ không biết họ là ai trong
kiếp kế, nhưng nghiệp lực thiện ác của họ luôn luôn tiếp tục tái sanh
luân hồi làm mọi thân chúng sanh khi cuộc sống hiện tại họ đã giết hại
chúng sanh như thế nào thì họ phải vay trả như thế nấy. Làm thân chúng
sanh chỉ biết khổ đau mà không biết cách thoát khổ, nghĩa là làm thân
chúng sanh không biết thiện ác, chúng làm theo bản năng tự nhiên của
chúng để bảo vệ sự sống, vì thế chúng phải chịu khổ vô vàn trong vô
lượng ngàn muôn kiếp.
Thích Thông Lạc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét