Thiên đàng ở ngay trong lòng ta và tuỳ thuộc vào mọi hành vi của ta.
Một hôm, Đức Giêsu đưa ba đồ đệ lên núi cao. Trong bầu không khí thanh
mát của bình minh, trong cái hoang sơ của núi rừng trùng điệp, Đức Giêsu
mở ra một góc của thiên đường khiến ba đồ đệ ngây ngất. Chúng ta không
được biết thiên đường đó thế nào và ba đồ đệ cũng không có đủ ngôn từ để
diễn tả lại cho chúng ta. Chỉ nghe nói rằng, lúc đó họ thấy Chúa Giêsu
trở nên chói sáng, áo trắng như tuyết và người đồ đệ lớn tuổi nhất rất
thích thú chỉ muốn ở lại đó luôn.
Lúc vui sướng, người ta thấy hình ảnh thiên đàng.
Trên khổ giá, nơi đỉnh đồi đẫm máu Can-vê, lúc đang bị hành hình với máu
đổ lênh láng, da thịt bầm dập. Bên cạnh, một tên cướp cũng đang bị đóng
đinh lơ lửng trên giá gỗ vì quãng đời truỵ lạc tội lỗi, y nói nhỏ với
người bị xử án mà y kính trọng rằng: "khi nào về Nước Ngài, xin nhớ đến
tôi". Thế là tên tội phạm thánh thiện (tức Chúa Giêsu) liền trả lời:
"ngay hôm nay, tôi cho anh ở thiên đàng với tôi".
Khi đau khổ tột cùng, người ta cũng thấy thiên đàng.
Tôi lại nhớ một câu chuyện có thực ở Trung Quốc, tại làng Tam Cúc. Cái
đất khỉ ho cò gáy vì nghèo nàn và thất học. Con gái trong làng kéo nhau
lên thành phố để làm giàu bằng vốn tự có. Giàu có gì chưa thấy, nhưng
cái làng quê ấy vẫn lụn bại, không trường học, không có mấy ánh sáng của
nền văn minh.
An Thái Hà là cô gái có học vấn khá nhất là cấp 3. Cô tình nguyện làm cô
giáo để đem về chút văn hoá trong đám trẻ trong làng. Dù chẳng được đào
tạo chuyên môn, cô vẫn cứ là cô giáo có tâm. Lớp học của cô là mái lá
ọp ẹp che nắng chưa xong nói gì che mưa. Bảng đen là bức tường vôi của
nhà hàng xóm cho xài tạm. Phấn là cục than lò cháy dở dang.
Cô được sự giúp đỡ của ông thầy hiệu trưởng trường gần đó. Ông giới
thiệu cô với Cục trưởng giáo dục. Cô khăn gói lên đường bằng đôi chân
qua hàng chục cây số. Ông Cục trưởng niềm nở tiếp đón cô, nhưng mãi
chẳng thấy đoái hoài gì tới lời đề nghị cấp kinh phí cho cô xây dựng lớp
học. Cuối cùng ổng cũng hứa sẽ giải quyết, nhưng trước hết, cô giáo
phải lên giường với ông. Nghĩ tới tương lai đám trẻ lam lũ, cô không
ngần ngại.
Ngày tháng trôi qua như lời hứa của ông Cục trưởng. Cô quyết định đi
thành phố làm công việc giống như các chị em trong làng đang làm.
Cô đã có tiền, dù không trong sạch. Cô bị xỉ nhục và hành hạ vì sắc đẹp
của cô làm mất khách của người khác. Cô chịu đựng và mỗi lần phải làm
cái việc không hợp với nhân phẩm, cô lại nhìn thấy khuôn mặt những đứa
trẻ thất học, tới cái ngôi trường khang trang có những học sinh vui tươi
học tập.
Mỗi tháng, ngôi trường trong mơ của cô lại đổi khác. Tháng này có mái
che kiên cố, tháng sau có bàn ghế, có bảng đen. Tháng sau nữa, học sinh
có đồng phục, có sân chơi. Thầy hiệu trưởng nhận được những ngân phiếu
và cứ thực hiện những điều mà cô ước nguyện. Chỉ ông là người biết tiền
đó từ đâu và cả chuyện ông cục trưởng. Chính cô đã xác nhận ông cục
trưởng không bằng những kẻ đi “khách”.
Trong một chuyến về quê, các học trò vui mừng đón tiếp cô giáo xinh đẹp
của mình và cô giáo đã hạnh phúc trong nước mắt. Cô định sẽ ở lại để
tiếp tục dạy học, nhưng những nhu cầu của trường còn nhiều quá, sách vở,
học cụ còn sơ sài… Cô lại lên đường.
Một ông khách cũ giới thiệu cô với một đại gia và ông ta trả cô 3.000USD
cho việc làm vợ bé. Nhưng chỉ hôm đó cô đã bị ông hãm hiếp đến chết
nhân ngày sinh nhật thứ 22 của cô.
Lễ tang của cô cử hành ngay tại ngôi trường cô mơ ước. Sân trường ngập
nước mắt với lá cờ tổ quốc treo rủ. Người ta kính cẩn trước sự ra đi của
"con điếm nhân hậu".
Cô đã tìm thấy thiên đàng của mình.
Xã hội hôm nay cũng có lắm kiểu thiên đàng được thêu vẽ thật lộng lẫy.
Người ta thương người nghèo nên gây quỹ từ thiện bằng những buổi đấu giá
bức tranh hàng chục tỷ đồng, một chậu cảnh giá vài tỷ đồng. Rồi những
cuộc lạc quyên rộn ràng, cuộc phát chẩn trống kèn tưng bừng. Kẻ cho
người nhận được nêu danh tính trên phương tiện truyền thông đại chúng
nhiều ngày liền.
Người nhận được mấy gói mì cho qua cơn đói. Họ thấy thiên đàng. Người
cho được ca tụng hảo tâm và được đưa lên truyền hình cho “vua biết mặt,
nước biết tên”. Họ cũng có thiên đàng. Rồi người nghèo vẫn còn đó, vẫn
lầm lũi tàn tạ. Kẻ giàu cũng còn đó và vẫn làm giàu theo cách của họ.
Chỉ có trời mới biết thiên đàng của họ liệu có hạnh phúc hay không.
Thiên đàng chỉ có trong quan điểm Kitô giáo, là nơi hạnh phúc, được
chiêm ngưỡng Thiên Chúa nhãn tiền, được sống trong hoà bình thư thái,
không có chinh chiến… như kinh thư của Isaia. Tuy nhiên, chưa có ai biết
thiên đàng ở đâu. Moise lên núi gặp Giavê ít ngày mà khi xuống khuôn
mặt toả ra hào quang. Phêrô được thấy tí vinh quang Thabor đã xin làm
lều ở lại… Còn Đấng Tối Cao ở nơi ấy lại từ bỏ cái nơi cao “chín tầng”
ấy mà “đi xuống” với con người và “vui sướng được ở với con cái loài
người”.
Đấng ở thiên đàng đã mang cả thiên đàng đến trần gian và tặng không cả
thiên đàng ấy cho con người. Ngài đã mở của thiên đàng bằng chìa khoá
thập tự, chìa khoá chế tạo bằng tình yêu. Ngài ra hiến chương của thiên
đàng bằng Bát Phúc, những cái phước chỉ dành ưu tiên cho giới khốn khổ.
Luật pháp của Ngài ngắn nhất trong kỷ lục thế giới: 4 chữ
“Mến-Chúa-Yêu-Người”. Những văn bản dưới luật cũng ngắn thôi: các bạn
hãy đi và làm như vậy. Ai nghe và giữ như giáo huấn của Ngài thì người
đó là anh chị em, là mẹ Ngài. Ngài ở thiên đàng thì anh chị em Ngài
không thể ở ngoài.
Anh và tôi đang sống ở thiên đàng đấy thôi. Có điều anh cũng như tôi có
muốn đón nhận thiên đàng ngay trong cuộc sống này hay cứ chờ đợi một
thiên giới nào khác trong những môi trường, bối cảnh khác. Nó tuỳ thuộc
vào chính hành động, những suy tư, lối sống của chúng ta. Trong ngày
chính thức được nhập cư trọn vẹn vào Nước Trời, cuộc phỏng vấn sẽ liên
quan tới điều này: khi tôi đói bạn có cho ăn, tôi khát bạn có cho uống…
lãnh vực của tình yêu thương liên đới đấy. Ngài không hỏi anh làm nghề
gì, làm Giám mục hay linh mục tu sĩ, làm nhà khoa học hay lãnh đạo quốc
gia…
Đường vào thiên đàng nhiều chông gai lắm đấy nhưng không phải là không
vào được. Cứ vững bước mà đi vào. Chỗ nào khó vượt qua thì cứ nhìn lại
coi, dấu chân người đồng hành không biến mất mà là dấu chân mình không
có! Mình đang ở trên tay người đồng hành. Ngài ẵm ta trên tay, nâng niu
trên đầu gối và đưa vào đồng cỏ xanh tươi.
Thiên đàng ở ngay trong lòng ta và tuỳ thuộc vào mọi hành vi của ta.
Bs. Trần Minh Trinh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét