Từ Puñña hay phước là cái làm cho tâm
trong sạch, cái đó thực sự có nghĩa là thiện nghiệp. Kiriya hay sở tác
là cái phải được làm. Vatthu có nghĩa là nền tảng hay căn bản cho sự
thịnh vượng và hạnh phúc. Như vậy những hành động nào xác định phải được
làm vì chúng là căn bản cho sự thịnh vượng và hạnh phúc (mangala - phúc
lành) thì được gọi là “phước nghiệp sự” (Puññakiriyāvatthu).
Có mười phước nghiệp sự là:
1. Bố thí (Dāna)
2. Trì giới (Sīla)
3. Tu thiền (Bhāvanā)
4. Cung kính (Apacāyana)
5. Phục vụ (Veyyāvacca)
6. Hồi hướng công đức (Pattidāna)
7. Tuỳ hỷ công đức (Pattānumodanā)
8. Thính pháp (Dhammassavana)
9. Thuyết pháp (Dhammadesanā)
10. Tri kiến chân chánh (Diṭṭhịukamma)
1. BỐ THÍ (Dāna)
Bố thí là cho ra hay cho theo lối làm
ơn để tạo phước. Có hai loại bố t hí, đó là (1) cetanā-dāna (tư-thí hay
chủ định thí), và (2) vatthu dāna (vật thí). Dâng cúng hay hiến tặng
phẩm vật, y phục, chùa chiền, v.v… được xếp vào loại vật thí, trong khi
thiện ý trong những hành động bố thí này được gọi là tư thí hay chủ định
thí. Chính cetanā này tạo ra những quả lợi ích trong đời này và trong
những đời sau, chứ không phải những vật đem ra hiến cúng. Thái độ tâm lý
phóng chiếu trên những vật cúng dường này tạo thành những quả lành
trong tương lai. Nếu việc cúng dường là thiện và cao quý, thì tư hay
cetanā cũng vậy.
Giải thích thêm
Nếu trong khi cúng dường vật thực
(thức ăn đặt vào bát) đến tăng (saṅgha), đối tượng nhận thức của thí chủ
là vật thực họ dâng cúng và Tăng là người họ đang dâng cúng, thì một
dòng liên tục của tư (cetanā) sẽ xuất hiện không ngừng trong tâm thức
của họ.
Chủ ý hay cetanā ấy cứ nối nhau sanh
và diệt rất nhanh nhưng không biến mất hoàn toàn. Những năng lực do
cetanā tạo ra nằm ngầm (trong tâm thức) để sau đó sẽ cho những quả báo
tương xứng, (về nghiệp lực ngủ ngầm trong dòng tương tục tâm-thân hay
danh-sắc, xem lại phần nói về Nghiệp). Cứ tính rằng có hơn một tỷ đơn vị
(sát-na) tâm sanh và diệt trong một cái búng tay, ta có thể hình dung
ra cường độ xuất hiện của cetanā lớn biết bao nhiêu trong suốt một buổi
lễ đặt bát cho chư tăng kéo dài hai, ba tiếng đồng hồ.
* Vật thí và người thọ nhận thúc đẩy Cetanā thêm mạnh mẽ.
Mặc dù những vật cúng dường như vật
thực để bát và người thọ nhận vật thực ấy không thể đi theo thí chủ sang
đời sau và mang lại lợi ích, song chúng chắc chắn sẽ giúp để thúc đẩy
một cetanā - tư tâm sở - nhạy bén hơn trong tâm thí chủ. Chẳng hạn, cúng
dường vật thực được sửa soạn đặc biệt đến chư tăng sẽ khơi dậy một
cetanā hay chủ ý mãnh liệt, trong khi cúng dường vật thực bình thường
chỉ khởi lên một cetanā yếu ớt. Lại nữa, bố thí đến người thọ nhận xứng
đáng tạo ra cetanā mạnh mẽ trong khi bố thí đến người thọ nhận tầm
thường chỉ gợi lên một cetanā yếu ớt. Theo cách này, vật cúng dường hay
vật thí và người thọ thí có thể thúc đẩy một chủ ý - cetanā mạnh mẽ
trong tâm của người bố thí.
* Số lượng vật thí khác nhau cho quả khác nhau
Công sức bỏ ra để thực hiện việc cúng
dường hay bố thí với những số lượng vật phẩm khác nhau có thể cho ra
những quả khác nhau. Vì những nỗ lực nhiệt thành trong việc tìm kiếm một
số lượng lớn vật thí sẽ làm phát sinh một chủ ý hay cetanā mạnh mẽ.
Trong khi tìm kiếm chỉ một số lượng nhỏ vật thí đương nhiên sẽ đòi hỏi
ít nỗ lực hơn và cetanā tương ứng sẽ ít hơn. Lại nữa, trong việc chuẩn
bị cho một số lượng lớn vật thí, tư tiền (pubba-cetanā) hay chủ định
trước lúc bố thí vì thế sẽ to lớn vô cùng. Do đó, nếu đem so sánh
cáccetanā hay chủ ý trong việc bố thí với số lượng lớn và số lượng nhỏ,
thì hiển nhiên rằngcetanā trong việc bố thí với số lượng lớn sẽ nhiều
hơn. Như vậy, bố thí với số lượng lớn và nhỏ sẽ cho quả báo khác nhau là
do thời gian (tồn tại) của cetanā trong mỗi trường hợp.
Nếu như cuộc bố thí được thực hiện một
cách rộng rãi vào hào phóng thì cetanā cũng sẽ rộng rãi và hào phóng
như vậy. Trong thời gian bố thí, tư hiện (munca-cetanā) hay chủ ý trong
khi bố thí cũng sẽ tương xứng với cuộc bố thí đó. Sau khi cuộc bố thí đã
làm xong, tư hậu (apara-cetanā) hay chủ ý sau khi bố thí cũng sẽ có
cùng mức độ kể trên bất cứ khi nào bạn nghĩ đến cuộc bố thí này. Những
trạng thái tâm như vậy xảy ra rất thường trong cuộc đời chúng ta.
* Bố thí hào phóng nhưng cetanā (chủ ý) sơ sài
Một số thí chủ cúng dường vật thực,
nhà cửa, y áo chỉ có tính cách nghi thức hoặc qua loa chiếu lệ. Nếu làm
như vậy, mặc dù của bố thí có thể là hào phóng và rộng rãi, songcetanā
hay tâm tư của họ lại không tương xứng với nó; họ không cảm thấy hoan hỷ
vì thiện nghiệp đã được làm với chủ ý ít ỏi. Do đó, chỉ số lượng hay
chất lượng của vật thí thôi thì cũng không thể quyết định tính chất hào
phóng của người bố thí được. Khi vua Duṭṭhagāmani Abhaya sắp lâm chung,
ngài không cảm thấy hoan hỷ nhiều trong phước sự xây dựng ngôi Đại tháp
Mahācetiya của mình, mà lại cảm thấy vô cùng sung sướng khi nhớ lại việc
phước nhỏ nhoi của việc cúng dường bữa ăn đến một vị Sư (là Bậc Alahán)
ở trong rừng (xem lại tích chuyện này ở trang 246). Do cetanā mãnh liệt
ấy Ngài được tái sinh lên Cung Trời Đâu suất (Tusita). Bởi thế, hãy nhớ
rằng chỉ có cetanā (chủ ý) mới quyết định số phận của bạn, không phải
số lượng hay giá trị của những món quà bạn đã dâng tặng. Cetanā hay chủ ý
được xem là quan trọng hơn sự hào phóng của bạn trong cuộc bố thí.
* Bố thí cũng giống như gieo hạt giống
Người nhận là thửa ruộng; người thí là nông gia; vật thí tựa hạt gieo; lợi ích trong tương lai là quả.
Trong Ngạ Quỷ sự - Petā Vatthu, một
tác phẩm kinh điển Pāli có nói, “Người thọ nhận của bố thí cũng giống
như mảnh đất; thí chủ là người làm ruộng; của cúng dường hay bố thí là
hạt giống đem gieo. Những lợi ích tích chứa lại sau đó trong suốt kiếp
luân hồi là hoa trái sanh ra từ những cây đó.”
Ở đây, có thể mô tả chi tiết hơn như thế này.
Trong nông nghiệp, loại đất tốt hoặc
xấu sẽ quyết định năng suất hay hoa lợi của vụ mùa. Tương tự, đức chánh
trực và cao quý của người thọ nhận sẽ quyết định tính chất của quả báo.
Ví như sinh lực của hạt giống đem gieo
sẽ quyết định sự phát triển và năng suất của cây như thế nào; ở đây sự
thanh tịnh của vật cúng, quà tặng, những vật ấy có kiếm được bằng chánh
mạng hay không, và số lượng của nó sẽ quyết định tính chất của quả báo
như vậy.
Ví như người nông dân phải chuẩn bị
cày bừa thửa đất của họ đúng cách trước khi đem gieo hạt giống để bảo
đảm có được một vụ mùa đạt năng suất. Người bố thí cũng phải có tư tiền
(pubba-cetanā) hay chủ ý trước khi bố thí như vậy. Kết quả sẽ tuỳ thuộc
vào sức mãnh liệt của tư tiền này của họ.
Người nông dân cần phải làm cỏ và tưới
nước thửa đất của họ; chỉ khi đó cây cối mới phát triển. Cũng theo cách
đó, người bố thí cần phải thường xuyên nhớ lại việc làm phước của mình
và cảm thấy thoả thích đối với phước sự ấy. Tư hậu (apara-cetanā) hay
chủ ý sau khi bố thí này của thí chủ sẽ quyết định tính chất của quả
báo.
Nếu người nông dân, do thiếu hiểu
biết, làm hư hoại mầm non và cây giống đã trồng, họ sẽ không thể nào
hưởng được thành quả lao động của mình. Tương tự như vậy, nếu người bố
thí cảm thấy hối tiếc sau khi đã làm, nghĩ rằng lẽ ra ta không nên bố
thí, họ sẽ không thọ hưởng được thiện quả do tư hậu (apara-cetanā) yếu
ớt này của họ.
Mặc dù đất và hạt giống đều ở trong
tình trạng tốt, việc gieo trồng cũng phải được làm đúng mùa tiết, đúng
thời vụ để có thể gặt được một vụ mùa chắc chắn. Cũng thế, bạn nên bố
thí đến người thiếu thốn, đúng thời và đúng chỗ, bố thí như vậy chắc
chắn sẽ đem lại những kết quả tốt nhất.
Trên đây là những bài học và hướng dẫn
có giá trị liên quan đến việc bố thí (dāna) rút ra từ “Ngạ Quỷ sự”
(Petā vatthu). Vì thế, trong việc bố thí, chọn lựa đúng người thọ nhận,
đúng thời gian và nơi chốn rất quan trọng. Bố thí phải được làm với một
cái tâm tràn đầy hoan hỷ và thiện ý. Hơn nữa, bạn cũng không nên bố thí
với quan niệm được giàu sang, vì một mong ước như vậy luôn đi kèm với
tham ái. Chủ ý hay tư của bạn cần phải được trong sạch đến mức có thể.
* Người thọ nhận cũng quyết định tính chất của quả
Trong Ngạ Quỷ sự nói rằng người thọ
nhận của bố thí tựa như thửa ruộng mà hạt giống được gieo. Đất trồng
trọt nói chung có ba hạng: rất phì nhiêu, không tốt lắm, và xấu. Người
thọ nhận cũng thế, có ba hạng khác nhau. Ví như đất không cỏ sẽ cho năng
suất cao như thế nào, người thọ nhận nếu không có tham, sân, si cũng
thế, thí chủ sẽ hưởng được nhiều lợi ích hơn. Ví như một cánh đồng được
bón phân đầy đủ và làm cho thật phì nhiêu chắc chắn sẽ đem lại một vụ
mùa bội thu thế nào, thì những quả lành cũng sẽ dồn vào cho thí chủ như
vậy khi người thọ nhận là người có giới đức và trí tuệ.
* Bố thí có ý định dâng đến Tăng (saṅghika-dāna)
Saṅghika dāna là một từ Pāli có nghĩa
cúng dường vật thực và các vật dụng (tứ vật dụng) khác đến Saṅgha hay
Tăng chúng (những vị đệ tử Phật nói chung). Giả sử bạn tặng một số tiền
cho một hội đoàn nào đó; tất cả mọi thành viên, giàu hay nghèo của hội
đoàn, đều có quyền đối với số tiền đó. Tương tự, nếu bạn cúng dường một
bát vật thực hay một bộ Y (casa) đến Tăng (saṅgha), thì mọi người trong
Tăng đều có quyền đối với những vật cúng dường đó. Bạn không cần phải đi
khắp thế gian để cúng dường đến Tăng. Tóm lại, hành động dâng cúng đến
bất cứ vị Sư nào thuộc Tăng (saṅgha) nói chung sẽ tự động có ý nghĩa là
Tăng thí (saṅghika-dāna). Mọi thành viên trong Tăng đều có quyền đối với
những vật cúng dường ấy.
* Làm thế nào để phóng chiếu thiện ý của mình
Trong việc cúng dường đến Tăng (Tăng
thí), tâm của thí chủ phải hướng đến Tăng nói chung. Mặc dù bạn đọc
thành lời “Saṅghassa demi: con xin cúng dường đến Tăng” song nếu trong
tâm bạn nghĩ đến một vị sư đặc biệt nào hay một ngôi Chùa đặc biệt nào,
thời bố thí của bạn không còn là tăng thí (saṅghika dāna) nữa. Cúng
dường vật thực đến bất kỳ vị Sư nào đi khất thực hàng ngày, hay cúng đến
một vị Sư nào đó do tăng chỉ định, chỉ có thể được xếp vào tăng thí
thực sự khi tâm người thí chủ thực lòng hướng đến toàn thể Tăng chúng.
* Thái độ tâm lý trong khi cúng dường
Người Phật tử đức hạnh có niềm tin lớn
nơi đức Phật, mong muốn những lời dạy của Ngài được trường tồn và sự kế
thừa liên tục của chư Tăng, những người hiền thiện đang làm bổn phận
duy trì sự thịnh vượng và thuần khiết của Giáo Pháp, nên hộ trì cho Tăng
bằng cách thường xuyên cúng dường vật thực đến chư Sư. Tuy nhiên, để
thành tựu Tăng thí khi chuẩn bị vật cúng dường, người Phật tử phải gạt
bỏ bất kỳ sự dính mắc nào như, “Đây là Thầy (sayadaw) ta; đây là vị Sư
ta quý mến”. Thay vào đó, tâm phải hướng đến toàn thể Tăng khi cúng
dường, đồng thời nói lời: “Saṅghassa demi, saṅghassa demi: con xin cúng
dường vật thực này đến tăng. Con xin cúng dường vật thực này đến Tăng”.
Khi bố thí được thực hiện hàng ngày với thái độ như vậy, nó mới trở
thành Tăng thí (saṅghika-dāna) đích thực.
* Bữa ăn mời thỉnh cũng có thể trở thành Tăng thí
Đến một ngôi Chùa gần nhất, người Phật
tử tác bạch trước vị Sư có trách nhiệm ở đó, bằng cách nói, “Bạch Ngài
con xin được cúng dường vật thực tại nhà ngày mai lúc 6 giờ sáng. Xin
Ngài từ bi sắp xếp cho con một vị Sư (hoặc hai, ba vị Sư tuỳ từng trường
hợp) đến dự bữa ăn”. (Khi tác bạch, thí chủ không nên đề cập “kể cả
Ngài” hoặc “kể cả vị Sư Trưởng” vào đó).
Và trong lúc chuẩn bị cho bữa cơm cúng
dường ngày mai, tâm thí chủ nên hướng đến toàn thể Tăng, chứ không đến
một vị Sư hay ngôi Chùa đặc biệt nào, đồng thời lập đi lập lại câu
“saṅghassa demi” (con xin cúng dường vật thực này đến Tăng).
Sáng hôm sau, khi vị sư đến thọ thực,
thí chủ không nên cảm thấy thất vọng nếu đó là vị nhỏ hạ hoặc ở địa vị
thấp. Thí chủ phải tự nhắc mình, “Cúng dường này không phải đặc biệt làm
cho vị ấy, nó được tác ý dâng đến toàn thể Tăng mà” và thực hiện việc
cúng dường với lòng tôn kính và nhiệt thành thực sự.
Nếu vị Sư đến thọ thực lại chính là vị
Sư Trưởng, thí chủ cũng không nên cảm thấy mừng quá; và nên tự nhắc
mình rằng “Cúng dường này không phải được làm đến vị sư trưởng mà đến
toàn thể tăng trong đó vị ấy chỉ là một thành viên.” Như vậy, nếu bạn có
thể hướng tâm đến toàn thể Tăng, thời cúng dường đến một vị sư do Tăng
chỉ định cũng được kể là Tăng thí (saṅghika-dāna).
* Thiện ý của một người thí chủ
Xưa có một vị sư giới hạnh bê bối, bị
hầu hết các Phật tử và thí chủ không ưa, được tăng chỉ định thay mặt cho
tăng đi dự Trai Tăng. Song người thí chủ không cảm thấy thất vọng; sau
khi đã hướng tâm mình đến Tăng nói chung, ông cúng dường vật thực và các
vật dụng khác đến vị Sư này một cách kính trọng. Ông đối xử với vị ác
Sư như thể chính y là Đức Phật vậy, nghĩa là rửa chân khi y đến, mời y
ngồi trên chỗ có ướp nước hoa thơm ngát và bên trên có lọng che hẳn hoi.
Vì tâm ông luôn hướng đến Tăng, nên cuộc thí của ông có đủ điều kiện
như một Tăng thí (saṅghassa-dāna) cao quý, mặc dù người thọ nhận là một
ác sư.
Chúng ta hãy xem tiếp. Để ý thấy thái
độ tôn kính của vị thí chủ này dành cho mình, vị Tỳ khưu xấu tưởng đã
tìm cho mình một người hộ độ nhiệt thành rồi. Chiều hôm ấy, vị Sư cần
sửa chữa lại một ít đồ đạc trong chùa, vì thế ông đến nhà người thí chủ
để mượn cái cuốc. Lần này, người thí chủ đối với ông không còn kính
trọng nữa. Anh ta dùng chân hất cái cuốc và nói một cách khiếm nhã,
“Này!”
Những người hàng xóm hỏi anh về hai
thái độ cư xử khác nhau mà anh dành cho vị ấy. Anh trả lời rằng buổi
sáng lòng tôn kính của anh được hướng đến tăng chứ không phải đến một vị
Sư cá biệt nào cả. Còn về thái độ thô lỗ của anh vào buổi chiều, anh
bảo, là dành cho vị ác Sư, như một cá nhân, không đáng đảnh lễ hay tôn
kính mà thôi. Bài học rút ra ở đây là, khi thực hiện việc cúng dường,
bạn nên phóng chiếu tâm mình trên toàn thể Tăng nhờ thế bố thí của bạn
mới được kể là Tăng thí.
* Quả báo khác nhau tuỳ theo Tăng thí
Mặc dù bạn cúng dường đến một, hai
hoặc nhiều vị Tỳ Khưu (Bhikkhus), song nếu bạn chọn họ theo cách cá nhân
thời bố thí của bạn trở thành cá nhân thí - puggalika dāna. Khi làm như
vậy, dù cho bạn có cúng dường vật thực đến cả ngàn vị sư, bạn cũng chỉ
đang làm việc bố thí theo cá nhân - hay cá nhân thí mà thôi. Ngoại trừ
cúng dường đặc biệt dâng đến Đức Phật và chư vị Độc Giác Phật ra, tăng
thí được xem như thắng xa mọi hình thức thí khác. Khi chúng ta nói tăng
thí, các vị Alahán cũng được kể trong đó. Còn trường hợp cá nhân thí,
các vị Alahán có thể hoặc không thể được kể trong đó. Vì thế chúng ta có
thể suy ra một cách chắc chắn rằng Tăng thí có nghĩa là cúng dường đến
các vị Tỳ Khưu thánh thiện nhất trong khi cá nhân thì cần phải chọn lựa
cẩn thận vị Tỳ Khưu thọ nhận. Đến đây, hoàn toàn hợp lý để có thể kết
luận rằng tăng thí có năng lực mạnh mẽ hơn và đem lại lợi ích nhiều hơn
cá nhân thí vậy.
* Cúng dường đến Đức Phật
Khi Đức Phật còn tại thế, những người
có tâm tín thành được đặc ân cúng dường đến tự thân ngài. Song ngày nay
Đức Phật không còn ở với chúng ta nữa, vì thế chúng ta phải học từ nơi
kinh sách cách nào để cúng dường hết lòng mình đến đức Phật.
Trước tiên bạn phải sửa soạn vật thực
cúng dường đủ cho một vị tỳ khưu và đặt vật thực trước tượng Đức Phật.
Nếu gần đó không có tượng đức Phật, bạn có thể mường tượng hình ảnh đức
Phật với lòng tôn kính và cúng dường vật thực đến hình ảnh đó. Cần nhớ
là bạn phải hướng cetanā hay chủ ý của bạn vào tự thân đức Phật.
Sau khi cúng dường xong, bạn có thể
cho vật thực ấy đến một Phật tử đang công quả giữ gìn sạch sẽ khu vực
ngôi Chùa hay Tháp đó, có thể người ấy là cư sĩ hay một vị Sư. Một người
làm công quả, giữ bát quan trai giới (uposatha sīla) có thể ăn vật thực
(cúng Phật) đó trước khi làm việc, nếu như giờ ngọ (12 giờ trưa) chưa
đến.
Vào những dịp lễ long trọng, nếu bạn
muốn cúng dường vật thực đến chư tăng (saṅgha) do Đức Phật dẫn đầu, cũng
áp dụng cách thức như trên để thực hiện việc cúng dường đến Đức Phật.
Trường hợp cúng dường y casa đến đức
Phật cũng thế, cần phải giữ thái độ như trên. Các vị sư công quả ở ngôi
Chùa hay Tháp ấy được quyền thọ dụng những bộ y cúng dường đó. Một điều
bạn phải thận trọng là các phẩm vật như hương, hoa, nhang đèn, và nước
tại chùa hay tháp không nên để thành một mớ hỗn độn trước các tượng hay
hình ảnh Đức Phật. Bố thí của bạn phải được làm với sự gọn gàng tươm
tất. Chỉ lúc đó bạn mới có được những quả lành trong đời này hoặc đời
sau, và các kiếp sống tương lai của bạn mới được trong sạch, không sai
sót.
* Làm thế nào để tỏ lòng tôn kính từ xa
Thường thường hầu hết Phật tử tỏ lòng
tôn kính và cúng dường đến hình tượng đức Phật trong nhà riêng của mình
vì họ không có đủ thời gian đi đến chùa hay tu viện hàng ngày. Đã từng
có những tranh luận về điều: không biết làm như vậy có phước hay không.
Vì chúng ta đã biết rằng yếu tố quyết định (phước hay không phước) là
cetanā (thiện chí của bạn trong trường hợp này), chúng ta có thể tin
chắc rằng việc làm ấy sẽ đem lại những lợi ích lớn. Nếu chủ ý hay tư của
bạn được hướng đến đức Phật, dứt khoát nó phải là tư thiện
(kusala-cetanā), vì thế không có lý do gì lại không có phước.
Một trăm lẻ tám đại kiếp (kappas)
trước, Đức Phật Atthadassi đạt đến sự giác ngộ. Một hôm, một người thiện
nam nhìn thấy Đức Phật và các vị thánh đệ tử của ngài phi hành qua hư
không bằng năng lực thần thông, anh ta liền thiết lễ cúng dường hương
hoa từ đằng xa. Do thiện nghiệp này, trong hàng ngàn kiếp anh ta chẳng
bao giờ phải tái sinh vào bốn ác đạo và trở thành một bậc Alahán trong
thời Đức Phật Thích Ca của chúng ta với tên là Desapujaka Therā (trưởng
lão Desapujaka).
Tư tiền - Tư hiện - Tư hậu
Mọi hình thức bố thí cần phải có ba
loại cetanā (tư hay chủ ý), đó là, tư tiền (pubba-cetanā), tư hiện
(muñca-cetanā), và tư hậu (apara-cetanā).
* Tư tiền (pubba - cetanā)
Thiện ý khởi lên trong lúc đang tìm
kiếm và chuẩn bị cho cuộc bố thí là tư tiền. Cetanāhay tư của bạn phải
thoát khỏi sự kiêu mạn hoặc ích kỷ như là, “Ta là người xây dựng ngôi
chùa này; ta là thí chủ của tu viện nọ; ta là thí chủ của những vật cúng
dường kia,” v.v… Trong khi sửa soạn cho công việc bố thí, bạn và những
người trong gia đình không nên để xảy ra cãi vả do bất đồng ý kiến với
nhau. Bạn cũng không nên do dự trong việc thực hiện điều thiện một khi
đã quyết định làm. Nếu bạn cảm thấy thích thú và hân hoan trong suốt lúc
chuẩn bị này, bạn có thể yên chí rằng tư tiền (pubba - cetanā) trong
sạch chân thành sẽ thắng thế.
* Tư hiện (Muñca - cetanā)
Thực ra chữ muñca có ý nghĩa là từ bỏ.
Do đó, muñca - cetanā là tư hiện hay cho ra (bố thí), chẳng hạn như
trong hành vi bố thí thức ăn, tư hay thiện ý khởi lên khi người ta đang
làm công việc bố thí đến người thọ nhận, hoặc trong hành vi bố thí bằng
cách ra lệnh, tư hay thiện ý khởi lên vào lúc người ấy nói “Tôi bố thí”
được gọi là muñca - cetanā hay tư hiện. Vào sát-na tư hiện này, nếu bạn
có thể ngăn được những tâm bất thiện không cho khởi lên, hoặc tránh được
sự dính mắc vào người thọ nhận, hoặc bố thí một cách rộng rãi không
mong đợi một sự đáp trả nào của người thọ nhận, bạn có thể yên chí rằng
tư hiện hay thiện ý từ bỏ của bạn đã khởi sanh với sự trong sạch.
* Tư hậu - Apara - cetanā
Cetanā hay tư thứ ba này, vốn khởi lên
sau khi đã hoàn tất việc làm phước, là niềm sung sướng của sự hoàn
thành mà bạn thọ hưởng vì đã làm được một hành vi đạo đức. Bạn cảm thấy
hoan hỷ đối với thành tựu của mình, luôn luôn nhớ lại nó và ước mong sớm
được lặp lại việc làm ấy. Đây là lúc tư hậu - apara cetanā của bạn đang
phát triển nhanh.
Tuy nhiên, sau khi làm việc phước
xong, tư hậu của bạn cũng có thể bị ô nhiễm nếu bạn cảm thấy không hài
lòng với số tài sản đã mất trong cuộc bố thí, hoặc cảm thấy thất vọng
đối với vị trụ trì mà bạn vừa dâng cúng một ngôi chùa. Và bạn có thể suy
nghĩ "Lẽ ra ta không nên làm việc từ thiện đó". Nếu bạn có ý nghĩ như
vậy, chẳng những tư hậu của bạn bị ô nhiễm mà bạn còn phát triển một
thái độ sân hận bất thiện (akusala dosa) nữa.
* Cảnh giác
Xây chùa, tạo Tháp, v.v… là bố thí có
tầm mức to lớn. Cũng có những hình thức bố thí tầm mức nhỏ hơn như khi
bạn dâng cúng vật thực, y áo cho chư sư hoặc khi bạn đem thức ăn, nước
uống cho người thực sự đang cần. Trong việc bố thí có tầm mức to lớn,
bạn có thể gặp phải sự cản trở từ chính nội tâm bạn cũng như từ những
yếu tố hiểm độc bên ngoài.
Do đó, nếu bạn muốn thực hiện một cuộc
bố thí có tầm mức to lớn, bạn không nên tự mình dự định mà cần phải tìm
lời khuyên từ nơi bạn bè hoặc những bậc thầy hiểu biết. Chỉ khi đó bạn
mới có được những người thọ nhận xứng đáng với cuộc bố thí của bạn. Chọn
một người thọ nhận dĩ nhiên không đến nỗi quan trọng như vậy nếu bố thí
với mức độ nhỏ; ngay cả cho con vật ăn cũng có phước riêng của nó. Yếu
tố quyết định trong việc bố thí là phải có thái độ đúng đắn. Cố gắng
thực hiện những cuộc bố thí đến tăng hay tăng thí bất cứ khi nào bạn có
thể làm được. Đừng bao giờ dính mắc vào những vật dụng mà bạn có ý định
bố thí. Hãy để cho tâm bạn tràn ngập với sự xả ly hoàn toàn các sở hữu
vật chất mà bạn đã dành riêng cho việc bố thí. Thái độ này được gọi là
muttacāgī - thí xả giả (mutta có nghĩa là xả ly một cách hào phóng, và
cāgī là người có thói quen bố thí). Vì thế những người làm việc bố thí
nên ghi nhớ trong tâm rằng: chớ để bị dính mắc vào người thọ nhận; chớ
để bị dính mắc vào vật bố thí; chớ bố thí với tâm mong cầu đời sống xa
hoa vật chất trong cõi người và cõi trời (phước báu nhân thiên); mà chỉ
với ước nguyện cao quý muốn đạt được hạnh phúc tối thượng của Niết Bàn.
Điều này sẽ làm cho bạn trở thành một người thí chủ lý tưởng.
* Phân loại các thiện nghiệp (kusala)
Trong các tâm sở thiện (cetasikas)
chúng ta biết vô tham (alobha), vô sân (adosa) và vô si (amoha) là các
nhân thiện hay cội gốc của thiện. Giống như cội gốc của một cái cây nuôi
nấng toàn bộ cơ thể cây được khoẻ mạnh như thế nào, ba gốc thiện này
cũng vậy, làm cho các tâm (citta) và tâm sở (cetasika) thiện tăng trưởng
và phát triển như thế ấy. Do đó, tâm thiện (kusala citta) có thể phân
thành hai loại: tâm thiện nhị nhân (dvihetuka - kusala citta), tức tâm
thiện kết hợp với hai nhân hay gốc vô tham và vô sân; còn tâm thiện tâm
nhân (tihetuka - kusala - citta) là tâm thiện kết hợp với cả ba nhân -
vô tham, vô sân và vô si.
* Tâm thiện nhị nhân (Dvihetuka kusala citta )
Khi một người nuôi dưỡng một tâm thiện
với vô tham và vô sân, thời tâm thiện của người ấy là tâm thiện nhị
nhân. Trong mười loại phước nghiệp sự, chánh kiến (sammādiṭṭhi) là tin
và hiểu biết nghiệp và quả của nghiệp. Sự hiểu biết đúng hay chánh kiến
này còn được gọi làkammassakata-ñāṇa - nghiệp tác trí.
Nếu một đứa bé hay một người thiếu trí
không biết gì về nghiệp và quả của nghiệp đem cho người nghèo khó một
vật gì, họ cũng cảm thấy một niềm hân hoan nào đó khi làm như vậy. Song
sự hoan hỷ ấy không đi kèm với kammassakata-ñāṇa (nghiệp tác trí) - tức
không hiểu biết về nghiệp và quả của nghiệp, do đó không có vô si
(amoha) trong tâm thiện của họ. Vì chỉ có hai nhân vô tham và vô sân nên
một tâm thiện như vậy được đặt tên là tâm thiện nhị nhân
(dvihetuka-kusala-citta).
Ngày nay, nhiều người Phật tử làm việc
từ thiện và đặt bát cho Chư Tăng theo thói quen mà không có sự hiểu
biết đúng về nghiệp và quả của nghiệp. Tâm bố thí như vậy chỉ gọi là tâm
thiện nhị nhân. Ngay cả một người có học nếu làm các việc thiện một
cách qua loa chiếu lệ, thiện tâm của họ cũng rơi vào cùng phạm trù như
thế. Tóm lại, mọi thiện sự nếu làm không có trí tuệ đều được sắp vào
loại thiện nhị nhân (dvihetuka-kusala) cả.
* Tâm thiện tam nhân (Tihetuka-kusala-citta)
Một tâm thiện kết hợp với ba nhân - vô
tham, vô sân và vô si, được gọi là tâm thiện tam nhân. Mọi thiện sự nếu
làm với nghiệp tác trí - Kammassakata ñāṇa đi kèm (tức làm với sự hiểu
biết về nghiệp và quả của nghiệp) đều nằm trong phạm trù này. Ngày nay
nhiều người Phật tử có học thức làm các thiện sự vì Tam bảo (Phật, Pháp,
Tăng) cũng như vì cha mẹ và các bậc tôn trưởng của họ với thái độ rất
tốt. Bởi lẽ tâm họ kết hợp với sự hiểu biết rõ ràng về những quả lợi ích
trong vòng luân hồi (saṁsāra), nên thiện nghiệp của họ trở thành thiện
tam nhân (tihetuka-kusala). Nếu bố thí được làm với tư duy minh sát
(vipassanā): Những vật chất này thực ra chỉ là các tổng hợp sắc
(rūpa-kalāpa), và chúng mang tính chất vô thường (anicca), khổ (dukkha)
và vô ngã (anatta), thời không cần phải nói, một tâm trạng bố thí như
vậy chắc chắn phải là tâm thiện tam nhân cao quý nhất của nó rồi. Do đó,
điều thiết yếu là các bậc cha mẹ và huynh trưởng nên dạy cho con em của
mình hiểu biết về nghiệp và quả của nghiệp, cũng như sự hiểu biết cơ
bản về tính chất vô thường, khổ và vô ngã trước khi làm những việc phước
và trước khi chia sẻ những phước báu có được (hồi hướng công đức).
* Thiện nghiệp cao thượng và thiện nghiệp hạ liệt
Trong từ vựng Pāli, ukkaṭṭha có nghĩa
là cao thượng, còn omaka có nghĩa là hạ liệt. Nếu các tâm thiện nhị nhân
và tâm thiện tam nhân được vây quanh bởi những trạng thái thiện vào lúc
khởi lên của tư tiền (pubba-cetanā) hoặc vào lúc khởi lên của tư hậu
(apara-cetanā), nghiệp đó được xếp vào loại thiện nghiệp cao thượng
(ukkaṭṭha-kusala). Còn nếu chúng bị vây quanh bởi những trạng thái tâm
bất thiện, thời nghiệp ấy được xếp vào loại thiện nghiệp hạ liệt
(omaka-kusalakamma).
Khi chúng ta nói được vây quanh bởi
những trạng thái tâm thiện hay bất thiện, là muốn nói tới những trạng
thái tâm nào liên hệ trực tiếp với thiện nghiệp đã làm. Nếu những trạng
thái ấy không liên quan đến thiện nghiệp đã làm, chúng ta không thể nói
có sự kèm theo của thiện nghiệp (kusala) hay bất thiện nghiệp (akusala)
được. Giả sử, một Phật tử ngay trước khi thực hiện một cuộc bố thí lớn
thì phẫn nộ với con nợ và đòi kiện anh ta. Dĩ nhiên, đây là sân bất
thiện (dosa-kusala). Nhưng nếu cơn giận không ảnh hưỏng đến cuộc bố thí
và anh ta vẫn cảm thấy hoan hỷ sau việc làm phước, thời sân bất thiện
phát sinh do sự giận dữ trước đó không gây ảnh hưởng bất lợi đến tính
chất của tâm thiện bố thí của anh ta.
Tóm lại chúng ta có thể nói: các thiện
nghiệp tam nhân cao thượng là những thiện nghiệp được làm với cả hai tư
tiền và tư hậu - tức trước và sau lúc làm việc thiện đều có chủ ý tốt.
Nếu một trong hai cetanā (tư tiền và tư hậu) này vắng mặt, nghiệp đó trở
thành thiện nghiệp tam nhân hạ liệt. Nếu cả hai cetanā đều vắng, thời
nghiệp ấy thuộc vào loại thiện nghiệp tam nhân hạ liệt hơn nữa. Tương
tự, thiện nghiệp nhị nhân cao thượng và thiện nghiệp nhị nhân hạ liệt
cũng phải hiểu như vậy. Đối với các thiện sự khác như trì giới, cung
kính, phục vụ, v.v… chúng ta cũng có các phạm trù tư tiền, tư hiện, và
tư hậu của loại thiện nghiệp nhị nhân và tam nhân và của loại thiện
nghiệp cao thượng và hạ liệt y như vậy.
Yếu chỉ :
1. Một thiện sự được làm với sự hiểu biết về nghiệp và quả của nghiệp là thiện nghiệp tam nhân.
2. Nếu sự hiểu biết này vắng mặt, nó trở thành thiện nghiệp nhị nhân.
3. Nếu một thiện nghiệp được đi trước và nối tiếp sau bởi các tâm thiện, thì đó là thiện nghiệp cao thượng.
4. Nếu tâm bất thiện phát sinh trước và sau một thiện sự, đó là thiện nghiệp hạ liệt.
Phân loại khác
Bố thí (dāna) có thể được xếp theo ba
mức độ: hạ liệt thí (hīna-dāna), trung bình thí (majjhima-dāna) và cao
thượng thí (paṇīta-dāna). Cách phân loại này dựa trên những vật phẩm
cúng dường. Nếu những vật phẩm cúng dường hay bố thí thấp hơn những gì
ta dùng, đó là hạ liệt thí (hīna-dāna). Nếu ta cúng dường những vật có
phẩm chất tương đương với những gì ta dùng, đó là trung bình thí
(majjhima-dāna). Nếu ta bố thí những vật phẩm tốt hơn những gì ta dùng,
đó là cao thượng thí (paṇīta-dāna).
Một cách khác, bố thí có thể được phân
thành ba: nô bộc thí (dasa-dāna), bằng hữu thí (sahayadāna) và chủ thí.
Nô bộc thí được coi là hạ liệt thí (hīna-dāna), tức bố thí thuộc loại
hạ liệt giống như cho một kẻ nô bộc; bằng hữu thí được coi là trung bình
thí, tức bố thí thuộc loại trung bình giống như cho một người bạn; và
chủ thí được coi là cao thượng thí (paṇīta), tức bố thí thuộc loại cao
thượng giống như dâng cho người chủ.
Cách khác
Ước muốn (làm), tinh tấn và tư
(cetanā) yếu tạo thành hạ liệt thí (hīna-dāna); ước muốn, tinh tấn và tư
vừa phải tạo thành trung bình thí (majjhima-dāna) và ước muốn, tinh tấn
và tư mạnh mẽ tạo thành cao thượng thí (paṇīta-dāna).
Cách khác
Bố thí với hy vọng được khen, như “Anh
ta là thí chủ của ngôi chùa này hoặc ngôi tháp nọ”, hoặc bố thí vì danh
vọng là hạ liệt thí (hīna-dāna). Bố thí được thực hiện với suy tư về
những lợi ích trong đời tương lai khi còn trôi lăn trong luân hồi là
trung bình thí (majjhima-dāna). Bố thí không tính đến những lợi ích
tương lai mà chỉ với thiện chí chân thành hợp với phong tục của các bậc
giới đức và các bậc trí tuệ là cao thượng thí (paṇīta-dāna).
Ghi chú : Những thiện sự được làm
không mong đợi đáp trả được xem là cao quý hơn những thiện sự được làm
với hy vọng được một phần thưởng tương lai nào đó. Thiện chí vô ngã, vị
tha đối với hạnh phúc của tha nhân chỉ thuộc về những nhân cách cao quý
nhất như các vị Bồ tát (Bodhisattas) chẳng hạn.
Cách phân loại khác
Bố thí với hy vọng có được đời sống xa
hoa vật chất là hạ liệt thí; bố thí với ý định thoát khỏi luân hồi là
trung bình thí; đại thí của các bậc Bồ tát để hoàn thiện bố thí balamật
(dānapāramī) với hy vọng giúp các hữu tình chúng sinh tự giải thoát khỏi
vòng tử sinh luân hồi được liệt vào cao thượng thí. Đó là những cấp độ
bố thí khác nhau dựa trên thái độ tinh thần của người bố thí. (Đối với
các thiện sự khác như trì giới, cung kính, phục vụ… cũng có thể gặp
những mức độ khác nhau như vậy)
* Quả của bố thí
Bố thí, để bát (Chư Tăng), làm từ
thiện và thiện chí giúp người nói chung đều gọi là bố thí (dāna) cả. Quả
của bố thí là người bố thí sẽ được giàu sang hơn trong kiếp sau. Nhưng
nếu bạn không có tư hậu (apara-cetanā) tốt, tức là nếu bạn cảm thấy bủn
xỉn hoặc hối tiếc sau khi bố thí, bạn sẽ không được hạnh phúc trong đời
sau dù giàu có. Bạn sẽ trải qua những tháng ngày của đời bạn theo như
cách của người cơ cực mặc dù bạn là người rất giàu sang.
Câu chuyện của một phú ông
Trước thời đức Phật Gotama (Đức Phật
Thích Ca), có một người đàn ông giàu có, nhà ông một hôm được Đức Phật
Độc Giác (Paccekabuddha) đến khất thực. Mới đầu, người này ra lệnh cho
kẻ ăn người làm của mình mang vật thực ra cúng dường cho Đức Phật Độc
Giác. Nhưng sau đó ông lại cảm thấy rằng cúng dường như vậy chỉ là một
sự phí phạm; ông ta đã không có tư hậu tốt và không được vui.
Do thiện nghiệp cúng dường vật thực
này ông được sanh làm người giàu sang trong thời Đức Phật Gotama của
chúng ta. Tuy nhiên do tư hậu không tốt, ông chẳng bao giờ thích sống
một cuộc sống giàu sang. Ông mặc những loại quần áo tầm thường, rẻ tiền
và chỉ ăn những loại gạo nát với dấm chua. Cứ như vậy, ông sống giống
như một người nghèo khổ cho đến chết; sau khi ông qua đời tất cả tài sản
của ông bị đức vua sung công hết, do không có người thừa tự.
Bài học từ câu chuyện trên
Ngẫm nghĩ sâu xa về người đàn ông giàu
có này, chúng ta thấy thời nay cũng đâu thiếu những con người bủn xỉn,
sống cuộc đời không hưởng được sự giàu sang của họ như vậy! Họ không có
lòng dạ đâu mà mặc những quần áo tốt đẹp và ăn những món ngon vật lạ.
Nếu họ đem tiền bạc và tài sản mà biếu những người nghèo khó và túng
thiếu, thời còn biện minh cho sự tiết kiệm của họ được. Song sự keo kiết
này đích thị là ác. Trong những kiếp đời sống tương lai sau, sự keo
kiết, bủn xỉn của họ sẽ theo đuổi họ dưới hình thức của dị thục quả
(vipāka). Rồi họ cũng chấm dứt cuộc đời như người đàn ông giầu có khốn
khổ trên mà thôi.
Điều tốt nhất
Hãy nhớ rằng đã là người giàu có thời
phải sống đúng theo địa vị và sự giàu sang của mình. Bạn phải sống một
cách thoải mái, dành một phần để làm di sản và cũng phải biết bố thí làm
phước. Chỉ khi đó bạn mới có thể được xem là biết sống xứng đáng, đem
lại lợi ích cho đời này cũng như những đời sau. Ngài Dipeyin Sayadaw
khuyến giáo như sau: “Thức ăn đã ăn vào thời trở thành phân; hãy xem của
cải bỏ lại phía sau khi người ta chết thì biết; trồng cây - ước của
thiện nghiệp (kusala kamma) trong lúc còn sống trong cõi người xứng đáng
này, hãy ăn những gì bạn kiếm được; song cũng phải để dành một phần mà
làm di sản và bỏ ra một phần để bố thí. Đây là cách sống của con người
đức hạnh.”
* Những lợi ích của bố thí
Có lẽ không cần phải trình bày chi
tiết những lợi ích của bố thí ở đây. Thiện nghiệp cho một con vật ăn chỉ
một lần còn đem lại (a) sống lâu, (b) sắc đẹp, (c) tài sản, (d) sức
mạnh và (e) trí tuệ cho cả một trăm kiếp về sau. Do bố thí trong kiếp
này, khi tái sinh vào nhân giới hay thiên giới, bạn sẽ vượt trội hơn
những chúng sinh khác.
Thời Đức Phật Kassapa (Ca-Diếp) có hai
vị sư rất thân với nhau. Một trong họ là người bố thí rộng rãi trong
khi người kia thì không. Vì cả hai đều giữ giới (sīla) trong sạch, nên
sau khi chết, họ cứ tái sinh hết làm người đến làm chư thiên cho mãi tới
thời Đức Phật Thích Ca. Trong mỗi kiếp như vậy, vị biết bố thí luôn
luôn ở địa vị cao hơn vị kia. Kiếp cuối cùng, cả hai đều tái sinh làm
người trong cung điện của đức vua Kosala (Kiếu Tất La). Vị bố thí rộng
rãi trở thành hoàng tử, và vị kia, là con trai của một viên đại thần.
Trong khi vị hoàng tử ngủ trong chiếc nôi làm bằng vàng có che lọng
trắng biểu tượng của hoàng gia, con trai viên đại thần thì lại ngủ trong
chiếc nôi làm bằng gỗ. Mặc dù cả hai đều đạt đến Niết Bàn tối hậu như
nhau song những lợi ích họ hưởng trong mỗi kiếp vẫn khác nhau hoàn toàn.
* Bố thí có kéo dài vòng luân hồi không?
Có một số người lầm tưởng rằng bố thí
sẽ chỉ kéo dài vòng tử sinh luân hồi thêm mà thôi. Trong câu chuyện của
hai người bạn kể trên chúng ta đã thấy rằng người biết bố thí cũng đâu
có đắc Niết Bàn trễ hơn. Do đó, thật phi lý khi quả quyết rằng bố thí
kéo dài thêm vòng luân hồi. Thực ra, chính sự bất tịnh trong tâm của
người bố thí mới có trách nhiệm cho việc kéo dài thêm vòng luân hồi.
Việc bố thí thúc đẩy bởi lòng khao khát muốn được hưởng những xa hoa vật
chất của cõi người hay cõi trời mới khiến cho con người phải nấn ná
trong vòng luân hồi này.
Một số còn lầm lẫn cho rằng chính Đức
Phật đã phải lăn lộn lâu hơn trong vòng luân hồi vì thích bố thí trong
mỗi kiếp sống. Điều này hoàn toàn không đúng. Chính do bố thí Balamật mà
vô lượng chư Phật đã đạt đến sự giác ngộ tối thượng trong khi chúng ta
vẫn còn lặn hụp trong vòng trầm luân sinh tử. Liệu có thể cho rằng những
cuộc bố thí của chúng ta vượt xa bố thí của chư Phật không? Đức Bồ-tát
Vessantara (tiền thân của Đức Phật Thích Ca) đã thực hiện một cuộc đại
thí vô tiền khoáng hậu để đạt đến Phật quả chỉ sau có hai kiếp. Dó đó,
rõ ràng rằng bố thí không phải là nguyên nhân của khổ đau lâu dài trong
vòng luân hồi.
Bây giờ chúng ta đã thấy rằng bố thí
không làm cho vòng luân hồi dài thêm. Chỉ có tâm bị ô nhiễm bởi ái dục
mới có ảnh hưởng lớn trên chúng ta, và làm cho vòng luân hồi dài thêm mà
thôi. Tất cả các vị Bồ tát chỉ phấn đấu để đạt đến sabbaññutāñāṇa -
Nhất Thiết Trí và các vị phải lang thang trong sanh tử luân hồi cho đến
khi nào những Balamật cần yếu cho Nhất Thiết Trí này được hoàn tất mới
thôi. Tất nhiên các ngài phải tích luỹ trí tuệ xứng đáng với một vị
Phật. Trái xoài sẽ không chín trừ khi và cho đến khi đủ già có lẽ là
hình ảnh liên hệ thích hợp ở đây vậy.
* Hai loại thiện (Kusala)
Một thiện sự được làm không phải với
hy vọng thoát khỏi luân hồi mà chỉ để thọ hưởng phước báu nhân thiên gọi
là vaṭṭanissita-kusala: thiện y chỉ luân hồi hay thiện sự dựa vào luân
hồi. Một thiện sự được làm với hy vọng thành tựu Niết Bàn gọi là
vivaṭṭanissita kusala, thiện xuất ly luân hồi hay thiện sự không y tựa
vào luân hồi. Trong hai loại thiện này, bất cứ điều gì thuộc y chỉ luân
hồi, dù là bố thí hay giữ giới cũng sẽ kéo dài khổ đau của ta trong luân
hồi. Ngược lại mọi hình thức của thiện xuất ly luân hồi sẽ thúc đẩy
chúng ta vượt thoát khỏi tử sanh luân hồi và trợ giúp chúng ta thành đạt
nguyện ước cao quý là chứng đắc Niết Bàn.
* Bố thí trợ giúp sự hoàn thiện các pháp Balamật
Những người bố thí rộng rãi thường có
đầy đủ tài sản trong những kiếp sống tương lai của họ, nhờ thế họ có thể
sống một cách thanh nhàn. Người có lòng nhân ái và đã thực hiện được
những nghiệp thiện xuất ly luân hồi (vivaṭṭanissita kusala) trong đời
quá khứ có thể giữ giới, nhất là Bát quan trai giới. Trong khi những
người nghèo khổ, túng thiếu, phải lăn lộn kiếm sống, không thể giữ giới
được. Trong việc theo đuổi con đường học vấn cũng vậy, người giàu có
được đầy đủ phương tiện hơn. Nói gì đến những ngôi trường tốn kém, ngay
cả những ngôi trường thuộc chế độ tu viện mà sự giáo dục hoàn toàn miễn
phí cũng thế, con em của những gia đình giàu có đương nhiên được quan
tâm nhiều hơn. Như vậy, khi một người đã làm các việc bố thí trong quá
khứ, họ cũng được tiếp nhận sự giáo dục với nhiều thoải mái hơn.
Một người giàu cũng dễ dàng thực hành
đức kham nhẫn khi phải đương đầu với sự lăng mạ hoặc sỉ vả bởi vì họ có
thể phớt lờ chúng với sức mạnh của ý chí và lòng tự trọng của họ. Nhưng
đối với một người nghèo, nếu bị sỉ nhục, chắc chắn họ sẽ bị ám ảnh bởi
mặc cảm rằng chính cái nghèo đã gây nên sự bất công đó và vì thế mà họ
phản ứng lại một cách mạnh mẽ. Vì lẽ một người giàu có thường được các
thành phần xã hội khác kính trọng, nên họ lại luôn có dịp biểu lộ lòng
từ ái và bi mẫn đối với những thành phần này. Một người nghèo thường
không có được tình thương yêu và kính trọng của người khác cho nên họ
luôn ấp ủ lòng sân hận hoặc kiêu căng hão huyền thay vì nuôi dưỡng lòng
từ ái và bi mẫn. Do đó, bố thí còn giúp cho sự hoàn thành của các pháp
Balamật khác như kham nhẫn (khantī) và tâm từ (mettā).
Trong đời này, thật khó cho người
nghèo giữ được lời hứa. Ở đây cũng thế, bố thí giúp cho người ta sống
chân thật và giữ được lời hứa. Không có bố thí, thực khó mà có thể hoàn
thành pháp chân thật (sacca) Balamật này. Đó là lý do vì sao các vị Bồ
tát trước tiên phải hoàn thành pháp bố thí Balamật. Bố thí đứng đầu
trong mười Balamật. Đức Phật Gotama của chúng ta đã hoàn thành các
Balamật khởi sự với bố thí. Khi còn là đạo sĩ Sumedha (Su-mê-tha) ngài
đã hoàn thành bố thí Balamật đầu tiên. Và khi là Vua Vessantara, đức Bồ
tát của chúng ta đã hoàn thành bố thí Balamật kể như giai đoạn cuối cùng
của sự toàn bích.
* Những ai có thể thực hành mà không cần bố thí
Có những người không cần phải thực
hiện các việc bố thí này. Đó là những hành giả căn cơ cao đang nỗ lực
nghiêm mật để vượt thoát luân hồi trong kiếp hiện tại. Các vị dành trọn
thời gian vào việc thực hành thiền chỉ (samatha) và thiền minh sát
(vipassanā). Nếu họ dùng thời giờ của mình vào việc bố thí, điều đó sẽ
chỉ làm mất thời gian và nỗ lực vô ích. Một khi họ đã dành toàn tâm toàn
ý vào việc mau chóng chứng đắc giải thoát, bố thí không còn cần thiết
đối với họ nữa. Họ phải hành thiền tích cực cả ngày lẫn đêm. Xưa có một
vị Tỳ khưu ở Mandalay (thủ đô của Miến) rất thích làm việc bố thí, đến
hành thiền dưới sự hướng dẫn của Thiền Sư Mahā Gandhayon sayadaw, vị này
cũng là thầy Yết-ma của chúng tôi. Một buổi sáng, vị Thiền Sư thấy
thiền sinh mới này đang gom nhặt những bông hoa rơi rụng để cúng dường
Đức Phật. Ngài liền khuyên: “Trong lúc hành thiền, hãy chỉ chú tâm vào
thực hành; sau đó ông có thể cúng dường hoa cũng không muộn”
Bản thân Thiền Sư Mahā Gandhayon
sayadaw cũng miệt mài cả ngày lẫn đêm trong việc hành thiền với quyết
tâm tự giải thoát mình khỏi tử sinh luân hồi ngay trong kiếp hiện tại.
Dù ngài có thành tựu được mục đích cao cả của mình hay không, tôi không
đủ tư cách để biết. Song Mahā Gandhayon sayadaw đã dùng hết thời gian
của mình để độc cư hành thiền trong cái hang của ngài. Tuy thế ngài
không bao giờ quên việc bố thí. Khi ngài rời bỏ cái hang mà ngài từng
độc cư thực hành đó, ngài đã bố thí hết những vật dụng thuộc sở hữu của
ngài cho các vị Tỳ Khưu khác. Do đó, khi bạn dành thời gian miệt mài
trong việc hành thiền với ý định đạt đến sự giác ngộ trong kiếp hiện tại
này, việc thực hành bố thí không còn cần thiết nữa. Nhưng khi bạn không
bận rộn theo cách đó, dứt khoát bạn nên làm việc bố thí như những người
khác vậy.
* Niềm vui của bố thí (Dāna)
Bố thí quả thực là một niềm hạnh phúc.
Người có lòng quảng đại và từ thiện luôn luôn cảm thấy bi mẫn đối với
những người nghèo khó và túng thiếu. Tâm bi mẫn này sẽ được theo sau bởi
lòng từ ái (mettā) đối với mọi chúng sinh. Từ đó bạn trau dồi thêm tâm
hoan hỷ (muditā) với những người đã được giàu sang và thịnh vượng. Vì
vậy khuôn mặt bạn luôn luôn toả sáng giống như ánh trăng rằm và phong
thái của bạn gợi lên một sự điềm tĩnh và an lành.
Đáp lại, những người thọ thí cũng sẽ
có lòng từ ái và ước mong cho hạnh phúc của bạn. Thí chủ càng giàu có,
người thọ nhận sẽ càng phát triển thật nhiều tâm hoan hỷ đối với họ. Như
vậy, một hành động bố thí sẽ đưa đến sự phát triển của cả bốn phạm trú
(brahmavihāra) hay bốn trạng thái tâm cao thượng: từ, bi, hỷ, và xả. Cho
đến mức độ này một hành động bố thí cao quý và sâu rộng sẽ lót đường
cho các phạm trú - mettā, karuṇā và muditā, cũng như thúc đẩy thêm cho
sự tu tập thiền chỉ và thiền minh sát.
* Người rộng rãi là người giàu có
Thực sự những người giàu có thoát được
cái lo về sinh kế ở đời này không nhiều lắm. Còn người nghèo, người
túng thiếu và cơ cực thì rất nhiều. Người nghèo chắc chắn phải là những
người không có niềm tin vào việc bố thí trong những kiếp trước của họ.
Và người giàu dứt khoát phải là những thí chủ hào phóng trong những kiếp
quá khứ. Vậy, những người giàu này có nên thoả mãn với sự giàu sang của
mình trong kiếp này không? Tất nhiên là không. Vì sự giàu có và của cải
không thể đi theo họ sang đời sau được. Một khi họ đã qua đời, họ sẽ
không còn là người giàu nữa. Bởi thế người giàu phải biết để lại một
phần tài sản cho những người thừa kế của họ và phần còn lại đem bố thí
cho những người nghèo khó, túng thiếu. Chỉ khi đó họ mới được giàu sang
trong những kiếp kế và cho tới lúc chứng đắc Niết-bàn. Nguyên tắc quan
trọng ở đây là: “Người bố thí rộng rãi trong kiếp trước là người giàu
sang trong kiếp này; người bố thí rộng rãi trong kiếp này sẽ là người
giàu sang trong những kiếp tương lai”.
Của cải chẳng qua chỉ là vật sở hữu
tạm thời; giàu sang chỉ trong một kiếp, một đời thôi. Chúng ta không nên
xem của cải của ta là “sở hữu của ta”. Nó sẽ là “của ta, nếu biết dùng
nó cho hạnh phúc của người nghèo”
Chúng ta không nên ngần ngại đem tài sản của mình ra bố thí cho những người thực sự cần nó vậy.
* Người giàu tựa như một con sông…
Một người giàu có, đức hạnh có thể
sánh với một con sông, một cội cây, hay một trận mưa, như đã được đề cập
trong “Lokaniti” (một tác phẩm răn đời của Miến). Con sông dù chứa đầy
nước, nó vẫn không uống lấy một giọt. Con sông chỉ vì lợi ích của tha
nhân mà phục vụ. Người ta đi đến bên sông để giặt, để tắm hoặc để uống
nước. Cũng thế, cây không ăn những trái nó sinh ra. Trái nó sinh ra cho
người khác dùng mà thôi. Mưa không chỉ rơi xuống các sông hồ và giếng
nước mà còn rơi cả trên những vùng đất cằn cỗi và trên sa mạc.
Tương tự, người giàu có đức hạnh tích
luỹ của cải không chỉ cho riêng họ mà cũng còn để giúp đỡ người nghèo
khó. Họ dùng của cải của họ cho hạnh phúc của người nghèo. Khi họ thực
hành phước bố thí, không phải họ chỉ dâng nó cho các vị thầy (sayadaw)
nhiều phước như những giếng nước đã đầy mà còn cho đến những người nghèo
như những mảnh đất khô cằn sỏi đá.
Như trên đã nói, bố thí làm tăng thêm
các trạng thái cao thượng hay các phạm trú: từ (mettā), bi (kaniṇā) và
hỷ (muditā). Bố thí tạo cho con người có được vẻ mặt tươi sáng vui vẻ.
Người bố thí còn tạo được nhiều thiện nghiệp (kusala) trong kiếp này, và
cũng sẽ có đầy đủ tài sản trong đời sau. Chúng ta không nên sao lãng
đức hạnh bố thí, một đức hạnh có sức mạnh thúc đẩy con người nhanh chóng
đạt đến Niết-bàn.
Bởi thế, nếu chúng ta theo lời dạy của
Đức Phật, giữ tám giới, mười giới, hoặc Ājīvaṭṭhataka (Hoạt mạng đệ bát
giới - giới thứ tám là chánh mạng), tắm và mặc áo quần sạch sẽ, tu tập
ba tâm vô thượng: từ, bi và hỷ, với ý định đạt đến Niết-bàn, dám nói với
tâm kiên định, “Addhā imāya paṭipattiyā jarāmaraṇamhā parimuccissāmi” –
“chắc chắn nhờ việc thực hành bố thí này ta sẽ thoát khỏi những thống
khổ như già, bệnh và chết”, có thể thực hành bố thí với tâm hoan hỷ với
tất cả những ai đến với chúng ta bất kể họ là người ngay thẳng hay độc
ác; thì điều đó thật là sung sướng biết bao? Làm thế nào việc bố thí này
lại có thể giữ chúng ta lâu dài trong vòng luân hồi được chứ? Chẳng
phải nó sẽ thúc đẩy chúng ta nhanh chóng đạt đến Niết-bàn đó sao?
* Chúng ta không thể không cần đến bố thí
Ta không nên cho rằng những gì vừa nói
ở trên là đã bao hàm mọi lợi ích của bố thí. Thực ra, để liệt kê hết
những lợi ích của bố thí đòi hỏi phải có một luận giải riêng về đề tài
ấy. Nếu một người tin theo những phường hiểm ác nào đó mà từ bỏ việc bố
thí, thì những mối tương quan thân thiện sẽ chấm dứt và lòng từ ái nơi
họ sẽ tiêu vong. Người giàu sẽ không còn bố thí đến người nghèo mà sẽ có
thái độ bất chấp, không quan tâm gì đến mọi người và còn nói, “Ồ, ai
chết mặc ai. Lo gì!” Nhân loại không có pháp bố thí thực sự sẽ rất man
rợ. Và, dĩ nhiên tâm man rợ này cuối cùng sẽ dẫn đến thân hành thô lỗ.
Bồ Tát Tất-đạt-đa đã đạt đến Giác ngộ
và trở thành đấng Như-lai (Tathagata) sau khi từ bỏ của cải quyền lực và
sự vinh quang của ngôi vua, chỉ sống nhờ vào sự giúp đỡ và hỗ trợ của
các thí chủ cúng dường vật thực hàng ngày. Ngài có thể thuyết giảng Diệu
pháp và thiết lập Giáo hội Tăng già để truyền bá Giáo pháp (sasana) của
ngài là nhờ sự hỗ trợ của các Phật tử giàu có như Ông Cấp-cô-độc
(Anathāpiṇḍika), Bà Visākhā, đức Vua Tầnbāsala, v.v… Nếu không có những
thí chủ giàu lòng quảng đại ấy, Đức Phật hẳn sẽ không có mặt trên thế
gian, nói gì đến giáo pháp của ngài. Không chỉ đức Phật Gotama của chúng
ta thôi, mà vô lượng chư Phật quá khứ chắc hẳn sẽ không đạt đến Toàn
Giác nếu thế gian không có pháp bố thí. Vì vậy, tôi muốn thành tâm ước
nguyện: “Mãi mãi sẽ không có người nào chống báng hoặc không biết tới
việc làm quảng đại của bố thí này”.
Chắc chắn không thể liệt kê một cách
đầy đủ những lợi ích bạn sẽ gặt hái được nhờ bố thí, nhờ lòng từ thiện.
Nếu như không có bố thí, thì cũng không có Chư Phật chỉ đường cho chúng
ta đi đến Niết-bàn. Hãy nhớ rằng những thành phần ưu tú của xã hội,
những vị chư thiên lộng lẫy, đa phần trong họ có thể bảo là nhờ vào sự
bố thí mà được như vậy, người nghèo và người túng thiếu là những người
không có lòng quảng đại. Nếu bạn thành tâm ước nguyện muốn thoát khỏi
luân hồi, hãy dùng đến pháp bố thí (dāna).
2. GIỮ GIỚI
Người ta thường nói rằng, “Giới là đức
hạnh cao quý hơn bố thí.” Có lẽ bạn không dễ bị thuyết phục bởi điều
này, tuy nhiên có một ý nghĩa thâm sâu nằm dưới lời tuyên bố ấy. Để hiểu
được ý nghĩa này đòi hỏi phải có một lý luận nghiêm túc. Trong thế gian
này, bảo vệ và che chở cho người khác khỏi những nỗi bất hạnh và khổ
đau là một việc làm cao quý. Nâng cao hạnh phúc và thịnh vượng của tha
nhân cũng là một việc làm cao quý khác. Bố thí giúp người khác được sống
thuận lợi. Giữ giới bảo vệ họ khỏi những điều bất hạnh khổ đau.
[Sīla (giới) ở đây có nghĩa là giữ ngũ
giới và ăn ở theo đúng hoạt mạng đệ bát giới - Ājīvaṭṭhamaka sīla -
giới và chánh mạng kể như giới thứ tám. Giữ Bát quan trai giới và Thập
giới]
* Nhiệm vụ của bố thí
Con người phải có trách nhiệm đối với
việc làm của mình. Giả sử một người đang khổ vì nghèo do nghiệp riêng
của họ; giúp đỡ người nghèo này có nghĩa là bố thí. Các vị Tỳ khưu không
phải là những người nghèo đúng theo nghĩa của nó, song các vị cần bốn
món cần thiết (tứ vật dụng; thực phẩm, y áo, thuốc men, chỗ ở) để duy
trì sự sống của mình; vì thế cũng có thể xem họ là những người nghèo
túng. Do đó cúng dường vật thực và những vật dụng cần thiết đến các vị
Tỳ Khưu cũng có nghĩa là bố thí.
Một số vị Tỳ Khưu hoặc Trụ trì thọ
nhận rất nhiều của cúng dường và khéo giữ gìn (những vật dụng ấy). Tuy
thế nếu bạn cúng dường cho các vị những gì họ cần, đấy cũng là giúp cho
người túng thiếu. Ngay cả nếu bạn cúng dường cho họ những vật họ không
cần, thì cúng dường của bạn cũng có nghĩa là đang giúp cho người thiếu
thốn, vì các vị thường chia sẻ những vật cúng dường ấy cho những vị Tỳ
Khưu khác hoặc Cư sĩ thiếu thốn. Dù cho bạn giúp một ít người hay giúp
được cho nhiều người, bố thí vẫn là cao quý, là một đức hạnh tuyệt vời.
Những ai thực sự hiểu được những lợi ích của bố thí sẽ luôn luôn thấy
rằng bố thí là một việc làm chính đáng.
* Tránh sát sanh (Pāṇātipātā-virati)
Còn về Giới, nhiệm vụ của nó là bảo vệ
các hữu tình chúng sinh khỏi khổ. Giới thứ nhất của ngũ giới là tránh
không sát hại các loài chúng sinh (người và các sinh vật nói chung).
Chúng ta hãy tưởng tượng những hậu quả khủng khiếp của việc vi phạm giới
thứ nhất này xem. Hãy nghĩ tới nỗi bất hạnh xảy đến với nạn nhân. Hãy
hình dung con số những sinh vật ở biển, các loại trâu bò, gia cầm, v.v…
phải bị giết do chúng ta không giữ giới thứ nhất. Cũng thử hình dung ra
những tội giết người đang hoành hành mà cuối cùng sẽ dẫn đến chiến
tranh, máu đổ tràn lan khắp toàn cầu này xem. Đó là sự thực hiển nhiên
cho thấy rằng giới thứ nhất (không sát sanh) này không ai được phép vượt
qua vì điều đó sẽ gây ra tai hoạ cho một người và cho mọi cư dân của
quả đất này vậy.
Nhờ giữ nguyên tắc bất sát, bạn cứu
được mạng sống của một, hai, ba hoặc vô số chúng sinh khác. Giới bảo đảm
cho sự an toàn của mọi chúng sinh và làm thăng hoa các trạng thái tâm
cao thượng: từ (mettā), bi (karuṇā) và hỷ (muditā) đối với tất cả chúng
sinh. Từ đó, thế gian này sẽ trở thành một trú xứ cát tường nơi mọi hữu
tình chúng sinh sống với nhau một cách an bình, hạnh phúc.
So sánh
Bây giờ khi bạn đã thấy được lòng nhân
từ của bố thí và lòng nhân từ của giữ giới, ắt hẳn bạn sẽ tin chắc rằng
giới là đức hạnh cao quý hơn bố thí rồi phải không. Chúng ta có thể so
sánh mức độ hoan hỷ của người thọ nhận một món quà với mức độ hoan hỷ
của người được tha chết cảm nhận. Người sau chắc chắn sẽ ngàn lần vui
sướng hơn người trước. Cũng vậy, sự vui mừng của một người đang đói được
cho ăn và sự vui mừng của một người bị kết án tử hình được ân xá khác
nhau một trời một vực. Người trước không cách nào có thể so sánh với
người sau được.
* Tránh trộm cắp (Adinnādāna-virati)
Người ta có thể đau khổ cùng cực khi
của cải của họ bị đánh cắp hay bị ăn trộm. Trên bình diện rộng hơn, Vua
Chúa và Hoàng Tộc cũng như những công dân của một đất nước còn cảm thấy
đau đớn hơn rất nhiều khi quê hương họ bị kẻ khác xâm lăng. Đất nước bị
xâm lăng ấy sẽ ngày càng nghèo nàn hơn do người dân trong nước không thể
tận dụng hết được những nguồn tài nguyên thiên nhiên của đất nước họ.
Vì thế trộm cắp gây ra bao nỗi khổ và bất hạnh cho các nạn nhân. Do đó,
tránh trộm cắp - adinnādāna virati, được xem là một giới có công năng
giải thoát mọi người khỏi khổ đau và bất hạnh và còn tạo được sự bình
yên cả về thể xác cũng như tinh thần.
* Tránh tà dâm (Kāmesu-micchācāra virati)
Hàng phàm phu (puthujjana) thường rất
thích các dục lạc đặc biệt là khoái lạc của sự xúc chạm hay khoái lạc
của thân thể. Không một người có ý thức nào chịu chia sẻ, huống nữa là
cho không, vợ hay chồng của mình cho người khác. Mọi người ai cũng rất
quý cái nửa (vợ hay chồng) của mình, và không ngại bảo vệ nó một cách
mãnh liệt. Họ có thể chịu đựng được sự mất mát tài sản đến một mức độ
nào đó, chứ tuyệt đối không thể dung thứ kẻ phạm tội đối với vợ hay
chồng của họ. Bởi thế tránh tà dâm nghĩa là tránh gây đau khổ cho người
khác, và tránh chuyện ngoại tình hay tránh sự quá đáng về tình dục sẽ
mang lại bình yên cho mọi người.
* Tránh nói dối (Musāvāda-virati)
Những ai đã từng nếm trải việc bị gian
lận, lường gạt hoặc bị nói dối hẳn cũng đã phải chịu đựng một hình thức
phẫn nộ nào đó, dù có hơi vi tế. Hậu quả tai hại của việc bị lừa thực
là dễ thấy. Một số kẻ nói dối sành sỏi trong nghề của họ đến độ thậm chí
có thể lừa được cả toàn xứ sở. Ngày nay, có nhiều nhà lãnh đạo các giáo
phái khi truyền bá tín ngưỡng của họ tự nhận đó là chân lý tuyệt đối.
Bởi thế hàng triệu người đã bị dẫn đi lạc đường, cuối cùng gặp phải biết
bao là tai hoạ. Do đó, tránh nói dối nghĩa là đã bảo vệ người khác khỏi
khổ vậy.
(Ngay cả những người Phật tử chúng ta
cũng vậy, khi gặp phải những vị pháp sư rởm thích truyền bá những tín
ngưỡng sai lạc, và những vị không có đủ trình độ, đáng buồn thay, lại có
đức tin lớn nơi những người như vậy và còn tỏ ra rất tôn trọng họ. Đây
là điều đáng để chúng ta suy gẫm)
* Tránh uống rượu và các chất say (surāpāna virati)
Người đã dùng một loại chất say nào đó
tất nhiên sẽ phải gánh chịu những hậu quả xấu trong những kiếp sau của
họ. Song nếu họ chỉ uống một mình và không gây hại cho ai khác, điều đó
còn có thể tha thứ được. Tuy nhiên hầu hết những người uống rượu, khi đã
say rồi họ sẽ phạm vào các giới khác không hề do dự. Họ sẵn sàng cãi
nhau, giết nhau, trộm cắp hoặc nói dối. Cũng như một tay đầu sỏ tất
nhiên không bao giờ tự mình phạm vào một tội ác nào hết, mà chỉ sai bảo
lũ đàn em của mình làm những việc đó, rượu hoặc các chất gây say cũng
vậy, xúi dục những con nghiện phạm vào các tội ác mà không ngăn cản. Họ
sẽ không hề tỏ ra miễn cưỡng khi phạm tội giết người, hiếp dâm, đốt nhà,
trộm cắp, v.v… Trở thành một kẻ nghiện kinh niên nghĩa là đang theo con
đường phóng dật và gây đau khổ cho gia đình gần gũi nhất, tức là cha
me, vợ chồng, con cái, anh em của mình. Sau đó người nghiện này còn gây
phiền muộn cho hàng xóm láng giềng của anh ta. Những ai tránh được uống
rượu và các chất say sẽ tránh được cho thế gian những phiền muộn và khổ
đau này.
Sau khi hiểu rõ những lợi ích của việc
giữ ngũ giới, bằng một thái độ tương tự, chúng ta có thể tiếp tục
nghiên cứu những lợi ích của hoạt mạng đệ bát giới, hay giới có chánh
mạng (sammā ājīva) là thứ tám. Từ trước đến đây chúng ta đã thấy rằng
việc giữ ngũ giới sẽ cứu thế gian này khỏi những phiền muộn và lo lắng.
Giờ đây chúng ta đã thực sự hiểu được Giới cao quý hơn cả bố thí. Với
quan niệm này mọi người chúng ta nên thận trọng giữ gìn giới, nhất là
ngũ giới căn bản này. Cầu mong quý độc giả có thể giữ gìn trong sạch ngũ
giới và truyền bá lòng từ ái (mettā) và bi mẫn (karuṇā) đến tất cả
chúng sinh!
* Bát quan trai giới (Uposatha - sīla)
Các giới thuộc uposatha (bát quan)
như: phạm hạnh (brahmacariya hoặc tránh việc hành dâm) và tránh việc thọ
thực sau mười hai giờ trưa không thuộc về loại giới (sīla) giống như
ngũ giới đã đề cập trên mà chúng ta giữ chỉ để không làm tổn hại kẻ
khác; những giới này được giữ để làm cho tâm chúng ta cao thượng. Nói rõ
hơn, giới Bát quan trai (uposatha) là giới mà chúng ta giữ một cách
nghiêm túc chứ không như kiểu người ta thường giữ để người chung quanh
chú ý, nên được gọi là Thánh giới (Ariya uposatha).
Vì thế, những người giữ Bát quan trai
giới, sau khi đã thọ giới xong nên độc cư hành thiền, quán tưởng các ân
đức của Phật, Pháp, Tăng, hoặc niệm tưởng các đức hạnh bố thí và trì
giới của họ. Nhờ thế họ sẽ thấy rằng tham, sân, si và các trạng thái tâm
bất thiện khác càng ngày càng ít khởi lên trong họ. Tâm họ mỗi ngày mỗi
thanh tịnh và cao thượng hơn. Như vậy, rõ ràng rằng Bát quan trai giới
không chỉ là giữ giới đơn thuần mà còn là một người bạn đồng hành của
việc tu thiền (bhāvanā) nữa. Do đó, Bát quan trai giới được xem là pháp
hành cao quý hơn ngũ giới thông thường.
3. TU THIỀN (Bhāvanā)
Bhāvanā nghĩa là phát triển hay trau
dồi tâm. Nó là một hình thức của ý nghiệp (manokamma) làm cho tâm trở
nên thanh tịnh. Khi bạn thành tâm ước mong cho hạnh phúc của tất cả
chúng sinh và phát toả từ tâm đến họ, là bạn đang thực hành
mettā-bhāvanā (thiền tâm từ). Trước tiên bạn trau dồi tâm từ trong tâm
bạn và rồi cố gắng phát triển nó sao cho toàn thể con người bạn được
thấm đẫm với lòng từ này.
Khi tâm từ đã phát triển trong tâm,
bạn cảm thấy xót thương cho những người nghèo đói, bơ vơ không nơi nương
tựa. Do đó, bạn phát toả những ý nghĩ trắc ẩn hay tâm bi đến những
người cơ nhỡ. Đây gọi là karuṇā bhāvanā (thiền tâm bi). Giờ đây bạn sẽ
phát triển một thôi thúc mãnh liệt muốn làm vơi nhẹ những nỗi khổ đau
của người nghèo và bất hạnh. Từ khi tâm từ và tâm bi nảy nở trong bạn,
bạn bắt đầu cảm thấy hoan hỷ đối với người giàu. Bạn cảm thấy một niềm
hoan hỷ vị tha thực sự đối với họ. Đây là muditā bhāvanā (thiền tâm hỷ).
Ba loại tu tập thiền (bhāvanā) kể trên có thể được phát triển bởi mọi
người với một cái tâm cao thượng trong cuộc sống hàng ngày.
* Đề mục (nghiệp xứ) Tuỳ niệm Ân Đức Phật -Buddhanussati-kammaṭṭhāna
Đối với đề mục tuỳ niệm hay niệm tưởng
các Ân Đức Phật (Buddhanussati-kammaṭṭhāna), bạn cần tập trung sâu vào
ba thuộc tính: (1) sự tốt đẹp của nhân quá khứ, (2) sự tốt đẹp của quả,
và (3) lợi ích cho tất cả chúng sinh.
- Sự tốt đẹp của nhân quá khứ
“Nhân” ở đây muốn nói tới sự hoàn
thiện các pháp Balamật (Pāramīs) trong vô lượng kiếp quá khứ. Đức Phật
đã thực hiện các nghiệp thiện và hành các Pháp Balamật với nghị lực phi
thường. Những việc làm cao quý mà Ngài thực hiện trong suốt kiếp luân
hồi không phải để cho riêng Ngài, mà cho sự giải thoát chung của mọi
chúng sinh khỏi khổ đau trong trầm luân sinh tử. Chẳng hạn, chúng ta hãy
nhớ lại việc thực hiện pháp bố thí balamật của Đức Vua Vessantara, tiền
thân Đức Phật của chúng ta xem.
Phần lớn mọi người bố thí là để được
nổi tiếng như một đại thí chủ. Thậm chí họ còn xem mình là ân nhân của
người thọ nhận, và những người này cần phải biết ơn họ, nếu có thể phải
tỏ lòng tri ân họ nữa. Họ hy vọng được tái sinh trong những cảnh giới
cao sang. Họ nguyện đắc Niết-bàn chỉ có tính cách chiếu lệ. Còn đối với
Đức Vua Vessantara thì khác, ngay khi vừa sinh ra đời, Ngài đã yêu cầu
mẹ cho ngài một vật gì đó để bố thí bằng cách chìa bàn tay ra xin mẹ. Là
một đứa trẻ thơ Ngài hoàn toàn không có mục đích vị kỷ nào cả. Ngài chỉ
có một ước muốn thiết tha được bố thí hợp theo thói quen (vāsanā) của
ngài mà thôi.
Do đó, ngài bố thí hết tất cả ngọc ngà
châu báu và y áo của mình cho mọi người. Khi lên làm Vua, Ngài cho xây
dựng nhiều phước xá và đãi ăn hàng ngày. Những cuộc bố thí của Ngài mỗi
ngày lên tới hàng trăm ngàn đồng tiền vàng lúc đó. Ngài thọ hưởng niềm
hạnh phúc được thấy mọi người no cơm, ấm áo. Ở đây, cũng vậy, Ngài không
hề có ước muốn ích kỷ đối với danh tiếng hoặc mong được tái sinh trong
cảnh giới cao sang. Mục đích duy nhất của ngài là được giúp đỡ tha nhân.
Ngài tin rằng bổn phận của người giàu là phải chăm lo cho người nghèo.
Ước nguyện cứu giúp người nghèo của Ngài quả thực là to lớn.
Việc Ngài bố thí con bạch tượng
Paccaya, báu vật của hoàng gia, đã gây sự phản đối ầm ĩ từ phía dân
chúng. Song đức Bồ tát Vessantara không lưu tâm đến việc gì khác ngoài
ước nguyện chứng đắc toàn giác trí (Sabbaññuta-ñāṇa). Ở đây người ta có
thể biện luận rằng mục đích này cũng là vì lợi ích cá nhân của Ngài mà
thôi. Tuy nhiên, chúng ta phải hiểu rằng việc chứng đắc toàn giác trí
hàm ý gánh vác một công việc gay go hơn đối với Ngài, vì từ đó ngài phải
du hành ngàn dặm dưới những điều kiện khác nhau để giảng dạy giáo pháp
(của Ngài). Vì thế việc thành tựu toàn giác trí là để phục vụ cho những
chúng sinh đang đau khổ, chứ không phải để hoạch đắc lợi lạc cá nhân cho
riêng Ngài.
Trong giai đoạn cuối cùng của việc
hoàn thiện các pháp balamật như một vị Vua, Đức Bồ tát Vessantara đã bố
thí con trai, con gái, và cả Hoàng Hậu, vợ của ngài. Đây là một bằng
chứng quá đủ để cho thấy lòng vị tha và thiện chí của ngài đối với tất
cả chúng sinh. Chúng ta thử bàn luận chi tiết hơn vấn đề này xem. Có vợ
đẹp con khôn được kể như là tột đỉnh của hạnh phúc trong các cõi nhân
thiên này. Ngay cả vua Chuyển Luân Vương, nếu không có vợ đẹp, con khôn
cũng sẽ không tìm thấy chút hạnh phúc nào trong cuộc đời! Nhưng Đức Bồ
tát, Vua Vessantara dám từ bỏ những người thân thương nhất, đó là vợ con
yêu quý của mình, và đem bố thí họ cho người khác. Hành động bố thí vô
song này chắc chắn không phải vì danh hay lợi, mà vì muốn thành tựu toàn
giác trí nhờ đó ngài có thể giải thoát các chúng sinh khỏi khổ.
Với mục đích cao quý và lòng vị tha
như vậy, đức Bồ tát đã hy sinh cả sinh mạng của mình để thành tựu hạnh
trì giới và kham nhẫn trong nhiều đại kiếp. Ngài cũng đã cứu mạng sống
người khác với cái giá phải hy sinh chính sinh mạng của ngài để hoàn
thành các pháp balamật khác. Những hành động cao quý và các pháp balamật
đã được thành tựu trong những kiếp quá khứ của Ngài là nhân và duyên
cho việc trở thành một vị Phật trong thế gian này.
- Sự tốt đẹp của quả
Khi những việc làm cao quý và các pháp
balamật như vậy đã thành tựu, những kết quả, tự nó chắc chắn sẽ phải là
tốt đẹp và cao quý. Do đó, trong kiếp hiện tại, là một vị Phật, Ngài có
tướng hảo thanh thoát và tao nhã nhất, trí tuệ cao tột nhất, sức mạnh
vĩ đại nhất, và tuệ giác thâm sâu nhất. Bạn nên quán niệm những thuộc
tính này của đức Phật, kết quả của những thiện nghiệp quá khứ của Ngài
theo chi tiết, khi bạn thực hành đề mục tuỳ niệm Phật.
- Những lợi ích các chúng sinh được hưởng
Như trên đã nói, khi những việc làm
cao quý và các pháp balamật đã được Đức Phật hoàn thành, chúng sẽ đem
lại cho ngài những kết quả thù thắng nhất và cuối cùng thúc đẩy ngài đạt
đến toàn giác trí (Sabbaññutā ñāṇa). Sau khi thành Phật, ngài không yên
nghỉ trong sự thoả mãn với thành tựu tối thượng này. Suốt bốn mươi lăm
năm còn lại của đời ngài, Đức Phật đã thuyết giảng thánh pháp đến mọi
tầng lớp con người vì hạnh phúc và lợi ích của họ. Thậm chí, khi sắp
nhập Vô-dư Niết-bàn (Mahāparinibbāna) ngài còn khuyến hoá các đệ tử:
Handa dāni bhikkhave āmantayāmi vo,
“Vayadhammā saṅkhārā, appamādena sampādetha”
Hãy nhìn, này các Tỳ khưu, Như Lai khuyên các con,
“Các pháp hữu vi đều có bản chất biến diệt và tan hoại. Do đó, hãy chuyên cần nỗ lực với chánh niệm.”
Những lời dạy của Ngài đã chỉ đường
cho chúng sinh thoát khỏi khổ đau và chấm dứt tử sanh luân hồi. Như vậy
bạn nên quán niệm với lòng tin sâu xa trên ba thuộc tính vĩ đại trong
cuộc đời của Đức Phật, đó là; sự tốt đẹp của các nhân quá khứ, sự tốt
đẹp của quả, những lợi ích vun bồi cho các chúng sinh. Từ đó bạn sẽ thấy
rằng bạn đã phát triển được một niềm tin trọn vẹn nơi Đức Phật; và bạn
tìm đến nương nhờ ngài, bằng cách đọc, “Buddho me saraṇaṁ, aññaṃ natthi -
Đức Phật là nơi nương nhờ của con; không có nơi nương nhờ nào khác”.
Nhờ thế lòng mộ đạo và đức tin với sự hiểu biết đầy đủ nơi Đức Phật của
bạn sẽ đơm hoa kết trái trong dòng tâm tương tục (hữu phần) của bạn. Đây
là lời giải thích tóm tắt về pháp thiền tuỳ niệm ân Đức Phật
(Buddhanussati - bhāvanā).
Như vậy, sự phát triển của lòng từ
(mettā) hoặc sự tu tập niệm Ân Đức Phật trong dòng tâm tương tục của
bạn, nói chung, được gọi là bhāvanā (tu tập tâm). Sự tu tập này có thể
được thực hành thường xuyên trong cuộc sống hàng ngày. Bạn có thể khởi
sự, hoặc vớimettā-bhāvanā (tu tập tâm từ) hoặc với Buddhanussati-bhāvanā
(tu tập niệm Ân Đức Phật) tuỳ bạn thấy pháp nào là thích hợp. Còn về
việc thực hành có tính cách miên mật hơn pháp tu tập tâm này, bạn có thể
tham khảo từ các cuốn sách khác, chẳng hạn như bộ Thanh tịnh đạo
(Visuddhimagga) để có chi tiết đầy đủ hơn.
4. CUNG KÍNH (Apacāyana)
Apacāyana có nghĩa là tỏ lòng tôn
trọng hay cung kính đối với những người hơn bạn về tuổi tác, giới đức,
tính thanh liêm, trí tuệ, công hạnh, v.v… Cung kính các bậc trưởng lão
như cha, mẹ, cô, chú của bạn; nhường chỗ ngồi và nhường đường cho các
bậc đáng kính; cúi đầu và tỏ lòng khiêm cung, chắp tay xá các vị Sư; bỏ
nón, chào họ theo phong tục, v.v… đều là những dấu hiệu tỏ lòng tôn
trọng. Tuy nhiên, nếu bạn tỏ lòng tôn kính có tính cách miễn cưỡng trước
một người quyền thế do sợ hãi hoặc với một mục đích cá nhân nào đó,
hành động này không thể gọi là apacāyana hay cung kính được, vì bản chất
của nó là tự thị, khoa trương và chỉ có nghĩa là lừa đảo (māyā) mà
thôi.
* Vấn đề cần suy gẫm
Cúi đầu hoặc khom mình thường được mọi
người chấp nhận như những cử chỉ tỏ lòng cung kính. Ở Miến ( Myanmar )
người ta còn đặt những vật đang mang trên đầu xuống và nằm phủ phục trên
đường khi gặp các vị Sư. Có số thì quỳ trên đường đất bụi bặm mặc cho
quần áo mới của họ bị lấm lem. Trong khi số khác quỳ trên lề đường hoặc
trên sân ga để đảnh lễ các vị sư hoặc tỏ lòng cung kính các bậc Trưởng
lão. Tất nhiên, những hành động ấy nếu được làm với sự chân thành thì
không có gì đáng trách. Song vào thời buổi này khi con người phải vội vã
trong những nơi tất bật, chỉ cần một cái cúi đầu hoặc một vài lời khiêm
tốn là đủ để tỏ lòng cung kính rồi. Quỳ và phủ phục để tỏ sự sùng kính
khi gặp một vị sư trên đường hay ở những nơi đông đúc bận rộn trước mặt
những người ngoại quốc thực sự không cần thiết lắm.
5. PHỤC VỤ (Veyyāvacca)
Phụ giúp hoặc phục vụ trong những
thiện sự của người khác được gọi là Veyyāvacca - phục vụ. Chúng ta nên
sẵn lòng tự nguyện phục vụ để cho những thí chủ có thể cảm thấy được thư
thả, bớt lo lắng và công việc bố thí được hoàn thành viên mãn. Chúng ta
cũng nên sẵn lòng giúp đỡ người đau ốm, người tàn tật và già yếu, phụ
giúp cho những người đang mang vác những vật nặng, hoặc giúp cho cha mẹ
và các bậc lớn tuổi bớt đi những gánh nặng. Như vậy, mọi hình thức tự
nguyện phục vụ cho người khác (với điều kiện những việc làm ấy không
phải là việc làm xấu, ác) đều được kể là veyyāvacca-kusala - phục vụ
thiện.
Nếu bạn có thiện chí và chủ ý (cetanā)
muốn tự nguyện phục vụ đích thực, những lợi ích (quả báo) bạn nhận được
có thể sẽ lớn hơn quả báo của thí chủ. Chẳng hạn, vào thời Đức Phật có
một vị lãnh Chúa tên Pāyāsi, vốn là người ngoại đạo song nhờ lời dạy của
tôn giảKumāra Kassapa đã trở thành một người có lòng tin với Tam Bảo.
Pāyāsi sau đó thường xuyên làm các việc bố thí và để bát cho chư tăng.
Nhưng ông không tự mình làm những thiện sự ấy. Thay vào đó ông uỷ thác
cho thanh niên Uttara làm công việc cúng dường vật thực đến các vị tỳ
khưu. Mặc dù Uttara làm việc nhân danh vị lãnh chúa, song anh đặt hết
tấm lòng mình vào việc để bát. Khi cả hai chết, Pāyāsi tái sinh vào cõi
Tứ đại Thiên vương (Catumahārājika), cõi trời thấp nhất trong sáu cõi
trời dục giới, trong khi Uttara được sanh về cung trời Đạo lợi
(Tāvatiṁsa), cõi trời cao hơn Tứ đại thiên vương.
6. HỒI HƯỚNG CÔNG ĐỨC (hay chia phước- Pattidāna)
Chia phước hay chia những thiện sự đã
làm với người khác được gọi là hồi hướng công đức – pattidāna, (patti là
những gì bạn có được; dāna là bố thí hay chia sẻ). Người làm phước hay
thí chủ chắc chắn sẽ hưởng được những lợi ích của việc phước mình đã
làm. Song ước muốn chia sẻ phước báu ấy với người khác lại còn cao
thượng hơn nữa. Do đó, sau mỗi lần làm được một thiện sự nào, mọi người
chúng ta nên công bố, “Phàm những ai được nghe lời này, hãy cùng chia
phước báu với tôi. Cầu mong các vị được thật nhiều lợi ích như tôi vậy”,
và như thế bạn đã chia những phước báu mình kiếm được. Đây là pattidāna
hay hồi hướng công đức, một việc làm tự thân nó kể như một thiện sự
riêng biệt.
Cẩn thận : Có một số thí chủ chỉ nói
bằng miệng, “Tôi xin chia phước đã làm” vậy thôi chứ không thực sự muốn
làm như thế. Sự chia sẻ có tính cách chiếu lệ này không đủ điều kiện để
trở thành pattidāna - hồi hướng công đức.
Xưa có một người thí chủ, sau khi vay
mượn được một số tiền, đã mời rất nhiều người tới dự bữa tiệc linh đình
mừng con trai ông xuất gia sa-di. Tiền đóng góp (từ những người khách
mời) không đủ để trang trải những phí tổn của buổi tiệc theo như ông
mong đợi. Sau buổi lễ, đến phần chia phước hay hồi hướng công đức vào
lúc ông đang nhẩm tính xem mình phải thiếu nợ bao nhiêu, một người ngồi
kế bên nhắc ông việc chia phước. Bức bách bởi nghĩ đến món nợ nặng nề sẽ
phải trả, thay vì nói, “Tôi xin chia phước này đến mọi người” ông lại
thốt lên thật lớn, “Tôi hoàn toàn chẳng có xu nào cả!”
* Chia phước không làm giảm quyền lợi của bạn
Khi bạn làm một thiện sự và chia phước
đã kiếm được đó cho mọi người, có thể bạn nghĩ rằng phước báu của bạn
sẽ giảm đi. Ở đây chúng ta phải nhớ rằng phước báu có được hợp theo
cetanā hay chủ ý của bạn. Khi chúng ta bố thí với một thiện ý thật sự,
chúng ta kể như đã làm được một việc thiện, và chúng ta cũng đã kiếm
được một phước báu xứng đáng với việc thiện đó. Vì thế khi bạn chia
phước đã kiếm được với người khác, bạn lại có thêm phần phước báu cho
tính cao thượng của bạn. Không có lý do gì phước báu của bạn lại giảm đi
được.
Chia phước cũng giống như mồi đèn từ
một cây đèn đã cháy vậy. Cây đèn đầu tiên tất nhiên phải được thắp sáng
nhờ bật một que diêm. Nhưng có thể dùng cây đèn này để mồi cho nhiều đèn
khác; cho dù bao nhiêu đèn có được mồi chăng nữa, độ sáng của cây đèn
đầu tiên cũng không sao giảm đi được. Trái lại, ánh sáng kết hợp của tất
cả các ngọn đèn sẽ toả sáng thêm rất nhiều. Chia phước kiếm được từ
thiện nghiệp giữ giới (sīla-kusala) và thiện nghiệp tu thiền (bhāvanā
kusala) cũng là hồi hướng công đức (pattidāna) vậy.
7. TUỲ HỶ CÔNG ĐỨC - Pattānumodana
Hoan hỷ khi thí chủ hồi hướng công đức
hay chia phước họ đã làm, nôm na gọi là tuỳ hỷ công đức -
pattānumodana. Khi ai đó chia phước, bạn nên hoan nghinh điều đó và bày
tỏ lời “sādhu” (lành thay) ba lần. Cảm thấy vui đối với thiện sự người
khác làm là thái độ rất đáng ca ngợi. Thái độ ấy có bản chất của tâm hỷ
(muditā). Tuy nhiên, để thành tựu việc tuỳ hỷ công đức thực sự không
phải là dễ. Một người tỏ bày lời “sādhu” - lành thay có tính chất thông
lệ, thiếu chủ tâm và không hoan hỷ thực lòng thì đó không phải là tuỳ hỷ
công đức mà chỉ là nghi thức, và đôi khi đã không thực sự cảm thấy hoan
hỷ đối với việc làm công đức của người khác, thay vào dó họ có thể
trưởng dưỡng thêm tâm ganh ghét và đố kỵ mà thôi.
* Lợi ích tức thì của tuỳ hỷ công đức
Thường thường người ta bố thí và đặt
bát cho Chư Tăng là để hồi hướng phước cho những người thân trong gia
đình đã quá vãng. Nếu người đã chết tái sinh trong các cõi xấu nhận được
phước hồi hướng với tâm hoan hỷ, họ sẽ lập tức thoát khỏi khổ cảnh.
Theo kinh điển, nếu việc hồi hướng công đức hay chia phước được làm sau
khi bố thí thức ăn hay đặt bát cho Chư tăng, người quá cố, tỏ lời
“sādhu”-lành thay, sẽ lập tức thoát khỏi đói khát; nếu bố thí hay cúng
dường thuộc về y áo người chết sẽ được y phục đầy đủ do tỏ lời sādhu.
Điều quan trọng nhất bạn cần lưu ý là trong việc đặt bát hay cúng dường
vật thực để hồi hướng cho người quá vãng, đối tượng thọ nhận phải là
người xứng đáng cúng dường. Xưa, tang quyến của gia đình nọ mời một ác
giới Tỳ khưu (dussila-bhikkhu) - tức một vị sư không có đạo đức - đến
nhà và cúng dường vật thực để hồi hướng phước cho người thân đã quá
vãng. Thậm chí khi phước báu được hồi hướng đến ba lần, người quá vãng -
là một ngạ quỷ (peta) lúc đó - cũng không nhận được phần phước (đáng
được hưởng) của mình. Vì thế y kêu la quyến thuộc, “Ác giới Tỳ khưu này
đã ăn cắp phần phước của tôi rồi!” Thế là quyến thuộc y phải làm phước
cúng dường đến một vị sư giới đức. Chỉ khi ấy ngạ quỷ mới nhận được phần
phước của mình và thoát khỏi kiếp ngạ quỷ. (Xem chú giải kinh Phân Biệt
Cúng Dường -Dakkhināvibhaṅga Sutta - Trung Bộ Kinh).
Sự việc trên dạy cho chúng ta một bài
học. Khi chúng ta hiến dâng phước bố thí của chúng ta cho một người bạn
hay quyến thuộc đã quá vãng, điều trước tiên phải làm là loại trừ tâm
đau đớn, ưu sầu của chúng ta đi đã. Chỉ lúc đó chúng ta mới nên cúng
dường vật thực, y áo, dù, dép, chùa chiền, v.v… đến các vị Sư. (cúng
dường một ngôi Chùa hay xây cất một ngôi Chùa là để cho ngạ quỉ có chỗ
ở). Còn về đặt bát, chúng ta phải thỉnh một vị sư có giới đức trong
sạch; hoặc phải thực hiện tăng thí (sanghika- dāna), tức là cúng dường
với tác ý đến toàn thể tăng chúng. Trước khi làm lễ cúng dường này,
chúng ta nên mời người đã quá vãng đến để chia phước. (Họ sẽ đến nếu như
có thể). Trong trường hợp đó chúng ta phải gọi đích danh tên người đã
quá vãng và chia phần phước có được đến cho họ.
* Lễ nghi ngày nay
Ngày này, hầu hết mọi người, sau khi
người thân qua đời, không lưu tâm tới việc chọn những vị Sư giới đức. Họ
cũng chẳng màng đến việc loại trừ tâm đau khổ, buồn rầu của họ. Họ cúng
dường vật thực hoặc thậm chí cả tiền bạc đến các vị Sư ngay tại nghĩa
trang, xem đó như một thông lệ, dường như để tránh tiếng đời cười chê và
để được mọi người khen ngợi (là con cháu hiếu thảo) mà thôi. Và rồi họ
cũng hồi hướng công đức song chẳng nghĩ sâu xa đến những lợi ích cho
người quá vãng. Thà rằng cúng dường vật thực ở nhà mà tâm không ưu sầu
hơn là làm thế tại nghĩa trang trong lúc còn bị bức bách bởi bi ai và
sầu muộn. Tất nhiên những thiện sự đã làm và vật thực đặt bát tại nghĩa
trang cũng sẽ tạo thành công đức nếu điều đó được thực hiện với tâm
không ưu sầu và than khóc.
* Ai là người được hưởng phước hồi hướng?
Những người đã quá vãng nếu tái sinh
làm ngạ quỷ (petas) có thể nhận được những lợi ích từ việc hồi hướng
công đức hay chia phước với điều kiện họ phải có mặt trong khu vực quanh
(chỗ làm phước) đó. Nếu họ đã tái sinh làm người, làm thú vật, hoặc làm
ngạ quỷ ở những núi rừng xa xôi, họ không thể nhận được phần phước đã
chia. Tuy nhiên, những thân bằng quyến thuộc đã chết khác hiện làm ngạ
quỷ trong vùng lân cận, có thể hoan hỷ với lễ làm phước này và được tái
sinh trong những cảnh giới tốt đẹp hơn. Do đó, chia phước đến người đã
chết là một việc làm xứng đáng, và mọi người phải nên duy trì.
8. THÍNH PHÁP (Dhammasavana)
Dhammasavana nghĩa là Thính Pháp hay
nghe Pháp của bậc Giác Ngộ. Có năm lợi ích của việc thính pháp: (1) có
thêm kiến thức mới, (2) những điều đã hiểu biết được sáng tỏ hơn, (3)
giải toả được những điều mơ hồ, hoài nghi, (4) có được đức tin chân
chánh, (5) làm cho tâm trong sáng nhờ phát triển niềm tin và trí tuệ.
* Những cách nghe Pháp không đúng
Nghe Pháp với ý định gặt hái năm lợi
ích kể trên là nghe Pháp chính đáng. Có số người đi dự những buổi thuyết
Pháp chẳng qua vì họ thân thiện với vị Pháp Sư; có người vì thích nghe
những câu chuyện cười và những giai thoại có tính cách tiếu lâm; có số
vì sợ người khác cáo buộc là quá lười; số khác thích đi nghe Pháp để
đánh giá khả năng của vị pháp sư, v.v… Tất nhiên bạn chẳng thể gặt hái
được lợi ích gì từ việc nghe Pháp với những ý định thấp hèn như vậy. Xưa
có một người Trung Hoa qua sông trên một chiếc thuyền nan, lúc người
chèo thuyền cảnh báo rằng chiếc thuyền bị rò một lỗ. Người Trung Hoa
nghĩ như thế có nghĩa là nước từ trong thuyền sẽ rỉ ra và chảy vào sông;
vậy thì có chuyện gì mà phải lo. Được một lát, ông để ý thấy đũng quần
mình bị ướt. Ông kinh hoảng và la lên "Thuyền này đâu có rỉ ra đâu; nó
còn cho nước lọt vào đây này!" Mục đích chính xác của việc nghe Pháp là
để cho những tư duy ác của chúng ta chảy ra. Vì thế chúng ta phải rất
thận trọng, nếu không chúng ta sẽ để lọt vào tâm nhiều điều ác thêm mà
thôi.
* Những lợi ích của đọc sách
Ngày nay có rất nhiều quyển sách có
thể đem lại cho chúng ta sự khôn ngoan và kiến thức. Ở Miến, một quốc
gia lấy đạo Phật làm quốc giáo, có hàng trăm cuốn sách chuyên đề Phật
học xuất hiện trên các kệ sách. Nhờ đọc những cuốn sách này bạn có được
những lợi ích giống như nghe Pháp vậy. Do đó, đọc các loại sách như thế
này có thể còn lợi ích hơn nghe những bài thuyết giảng hiện đại rất
nhiều. Thậm chí nếu bạn không đọc được, bạn có thể nhờ người khác đọc
lớn lên cho bạn nghe. Điều này cũng tương đương với việc nghe Pháp.
9. THUYẾT PHÁP (Dhammadesanā)
Dhammadesanā có nghĩa là thuyết giảng
Pháp (dhamma). Nếu được làm với lòng chân thành và cao thượng, thuyết
pháp vượt xa các hình thức bố thí (dāna) khác. Chính Đức Phật đã nói
“Sabbadānaṁ Dhammadānaṁ jināti” (Pháp thí thắng mọi thí). Để thực sự
thành tựu thiện nghiệp thuyết Pháp chân chánh, người thuyết giảng hay
Pháp Sư phải không mong đợi quà cáp, cúng dường; danh vọng hoặc ngã mạn.
Vì nếu thuyết pháp với tâm mong cầu như vậy, lòng tham (lobha) đối với
lợi lạc vật chất sẽ làm ô nhiễm và giảm bớt những công đức do thuyết
pháp đem lại. Lúc đó vị Pháp Sư sẽ chẳng khác gì kẻ ngu si kia đem đổi
gỗ trầm hương đáng giá cả trăm ngàn lấy một bình dấm chua vô vị.
* Tư cách của một vị Pháp Sư
Một vị Pháp Sư đầy đủ tư cách không
chỉ là người diễn thuyết thông thường. Họ phải có một giọng nói rõ ràng
và đầy oai lực; nhất là phải có đủ khả năng để làm cho người khác hiểu
mình một cách minh bạch. Một vị Pháp Sư như vậy quả thực là khó kiếm. ví
như cả ngàn con bò trong một trang trại chăn nuôi lớn, song chỉ một con
trong số đó sanh ra được con bê đực hoàn hảo. Cũng vậy, hàng ngàn bà mẹ
chưa chắc đã sinh ra được một vị Pháp Sư lỗi lạc. Một vị Pháp Sư lỗi
lạc quả thực là một nhân vật hiếm hoi trong cuộc đời này.
* Những bất lợi của việc phát âm không đúng
Những vị pháp sư có đầy đủ tư cách
cũng cần phải biết đến những thiện nghiệp trong các kiếp quá khứ của họ,
khi đọc hay trùng tuyên thánh pháp do Đức Phật dạy, pháp sư phải dõng
dạc đọc với chất giọng rõ ràng của đấng trượng phu, không nên cố tình
làm cho giọng mình ra vẻ khả ái bằng cách sử dụng trọng âm, ngữ âm hay
phong cách không phù hợp.
Đức Phật đã nêu ra những bất lợi của
việc vận dụng không đúng âm ngữ, làm cho tiếng nói ngọt ngào giống như
đang hát trong lúc thuyết pháp. Những bất lợi đó là: (1) trở nên tham
đắm với chính giọng nói của mình; (2) người nghe cảm thấy thích thú theo
kiểu dâm dật đối với giọng nói của pháp sư; (3) pháp sư bị chê trách vì
đang hát giống như người thế tục; (4) pháp sư sẽ mất sự tập trung trong
lúc bản thân ông đang cố gắng tạo ra giọng nói ngọt ngào; (5) các thế
hệ tu sĩ kế tiếp sẽ bắt chước cho giống cái kiểu (thuyết pháp) không
đúng đắn này.
Ngày nay người ta có thể bắt gặp những
bất lợi này trong rất nhiều trường hợp. Các vị sư trẻ chạy theo tấm
gương xấu của các vị pháp sư không đứng đắn. Những người Phật tử mộ đạo
hiếm khi có mặt ở những buổi thuyết pháp do các vị pháp sư rởm này điều
khiển. Còn những ai đi dự thì chỉ chú ý đến bài pháp một cách qua loa
chiếu lệ. Những người thuộc tầng lớp có học, dù rất muốn nghe pháp song
lại cảm thấy hổ thẹn khi phải có mặt tại buổi giảng của những vị pháp sư
dung tục như vậy.
Điều khẩn thiết hiện nay là các vị
pháp sư cần phải có đủ sự nghiêm trang chớ đừng tạo ra những âm điệu du
dương từ giáo pháp vô giá của đức Phật nữa. Đó là một kiểu thuyết giảng
đáng hổ thẹn lắm vậy.
* Các cách thuyết pháp giản dị
Thuyết pháp không chỉ có nghĩa là
giảng pháp trước đông đảo thính chúng trong một giảng đường. Những buổi
thảo luận giản dị về pháp giữa đôi ba người cũng là thuyết pháp, với
điều kiện là người thuyết không mong đợi có được quà cáp hay bất cứ sự
biếu xén gì. Sách tấn những người mộ đạo, cả trẻ lẫn già, dạy những bộ
môn học thuật, thủ công hay kỹ nghệ có tính chất vô tội, đọc to lời dạy
của Đức Phật cho mọi người nghe, đều xứng đáng để gọi là thuyết pháp -
Dhammadesanā cả. Vì thế các vị Tỳ khưu ngày nay nên cố gắng luyện tập để
trở thành một vị pháp sư giỏi, có đầy đủ tư cách; ngoài ra các vị còn
nên nghiên cứu cách thức nói trước công chúng, cách đọc và viết đúng.
10. TRI KIẾN CHÂN CHÁNH - Diṭṭhijukamma
Có tri kiến chân chánh, ngay thẳng,
chính trực được gọi là diṭṭhijukamma (diṭṭhi: kiến,ujukamma: chính
trực). Tri kiến là quan niệm của một người về sự vật dựa trên trí hiểu
biết của người đó. Khi quan niệm ngay thẳng hay chân chánh, nó được gọi
là chánh kiến hay hiểu biết chân chánh (sammādiṭṭhi). Nếu một tri kiến
sai lạc, thì gọi là tà kiến (micchadiṭṭhi). Bạn hãy xét kỹ những điều
sau:
1. Thiện nghiệp và ác nghiệp;
2. Quả tốt và xấu của những nghiệp ấy;
3. Kiếp sống hiện tại và những kiếp sống tương lai là do những thiện nghiệp và ác nghiệp của một người quyết định;
4. Có các vị chư thiên (devas) và phạm thiên (brahmas)
5. Người nào thực hành theo thánh đạo và đắc các bậc thiền, thần thông hoặc trở thành các vị Alahán.
Nếu sau khi suy xét sâu xa, bạn thấy
rằng năm điều kể trên là những sự thực, tin là chúng thực sự có mặt,
thời bạn có chánh kiến (sammādiṭṭhi). Đây cũng gọi là tri kiến chân
chánh (diṭṭhijukamma) và nghiệp sở hữu trí (kammasakatā-ñāna, do chữ
kamma: nghiệp; saka: tài sản riêng của một người; ta: chúng sinh; ñāna:
trí hay sự hiểu biết). Nói chung, với sự hiểu biết rằng chỉ có thiện
nghiệp và bất thiện nghiệp mà người ta làm là tài sản riêng của họ và đi
theo họ bất cứ nơi đâu trong tam giới này, là bạn có chánh kiến.
Nếu bạn loại bỏ tất cả hay bác bỏ một
trong năm điều kể trên xem chúng như phi thực, tức chúng không thực sự
hiện hữu, như vậy bạn đã có tà kiến (micchadiṭṭhi). Do không tin có
nghiệp và quả của nghiệp, người ta không thể nhận ra rằng những con vật
cũng là một loại chúng sinh do quả của nghiệp sinh ra. Đó là lý do vì
sao những người này không do dự khi đoạt mạng sống của những chúng sinh
khác. Họ không cảm thấy cắn rứt lương tâm hay có cảm giác tội lỗi khi
làm điều đó vì họ tin rằng không có đời này, không có đời sau do quả của
nghiệp, họ có khuynh hướng tin rằng thế gian cùng với các hữu tình
trong đó là do một “Đấng quyền năng” sáng tạo ra. Chúng ta có bằng chứng
đầy đủ về cuộc đời của đức Phật với những chứng cứ lịch sử. Có bằng
chứng nào như vậy về sự hiện hữu của một con người gọi là “Đấng Quyền
năng” hay không?
* Là một người Phật tử
Chúng ta vừa nói đến tri kiến chân
chánh -diṭṭhijukamma, cũng gọi là chánh kiến -sammādiṭṭhi. Cho đến lúc
này chúng ta cũng chưa thể nói rằng mọi người có chánh kiến đều là Phật
tử cả. Người theo Ấn giáo cũng tin vào nghiệp và quả của nghiệp song họ
vẫn không phải là Phật tử. Chỉ những người nào tầm cầu sự quy y nơi đức
Phật, Giáo Pháp (Dhamma) và chư Tăng (Saṅgha) mới là những Phật tử đích
thực. Bạn phải công bố, “Con xin quy y đức Phật, Giáo Pháp và chư Tăng”
hoặc bằng tiếng Pāli hoặc bằng một thứ tiếng nào khác cũng được. Chỉ sau
khi quy y nơi Tam Bảo (Phật - Pháp - Tăng), bạn mới có thể tự gọi mình
là một Phật tử. Những người không hiểu rõ pháp Tam quy (Tisaraṇagamana)
như các trẻ em chẳng hạn, cũng có thể xem như Phật tử nếu họ tự hiến
dâng đời mình cho Tam Bảo theo truyền thống gia đình.
* Làm thế nào để có tri kiến chánh trực
Chánh kiến và nghiệp sở hữu trí
(kammassakatā ñāṇa) là đồng nghĩa với tri kiến chánh trực
(diṭṭhijukamma). Khi bạn tự mình quán xét hay suy tư trên nghiệp và quả
của nghiệp, suy tư trên hiện thực của các kiếp sống quá khứ và vị lai,
bạn thành tựu tri kiến chánh trực. Khi bạn ghi nhớ trong tâm, lúc sắp
thực hiện việc bố thí và giữ giới, rằng những việc làm cao quý như bố
thí và giữ giới sẽ đem lại quả lành trong những kiếp sống tương lai, bạn
đã phát triển tri kiến chánh trực. Khi bạn làm việc thiện khác với sự
hiểu biết về nghiệp và quả của nghiệp cũng sẽ có giá trị như vậy. Nói
chung, lòng nhân từ có mặt trong mọi hình thức của thiện sự được nâng
lên cao nhờ tri kiến chánh trực (diṭṭhijukamma).
* Bốn mươi việc thiện
Những thiện sự kể trên được xem là
những việc làm cao quý không chỉ khi bạn thực sự thực hiện chúng, mà cả
khi bạn bảo người khác làm, hoặc khi bạn giải thích những kết quả tốt
đẹp của những thiện sự ấy cho người khác, và khi bạn cảm thấy hoan hỷ
với những việc làm cao quý của người khác. Như vậy, từ mười phước nghiệp
sự (puññakiya-vatthus) chúng ta đã thảo luận ở trên nhân với bốn yếu
tố, đó là (1) thực sự làm, (2) khích lệ người khác làm, (3) giải thích
những phẩm chất tốt của việc làm ấy cho người khác, và (4) cảm thấy hoan
hỷ, chúng ta có bốn mươi thiện sự được gọi chung là bốn mươi phước
nghiệp sự (puññakiya-vatthus).
Kết luận : Trong chương này tôi đã
giải thích chi tiết mười thiện sự được làm với tâm thiện và chủ ý hay tư
thiện. Đối với hành động bố thí (dāna), tôi cũng đã giải thích về những
quả báo của nó. Trước khi chấm dứt chương này tôi xin lược qua một số
quả báo của giới (sīla) và tu thiền (bhāvanā).
* Quả lợi ích của giới
Giữ ngũ giới hoặc bát quan trai giới
(uposatha sīla) đem lại hạnh phúc cho mọi chúng sinh. Giới cũng giúp bạn
sống một cuộc sống không lo lắng và phiền muộn. Những quả lành của giới
tuy không thể làm cho bạn giàu có; song chắc chắn nó sẽ đem lại sự an
lạc của tâm. Bố thí đem lại giàu sang trong các kiếp sống tương lại
(dāmato bhogavā). Giới đem lại sức khoẻ của thân và sự an lạc của tâm
(sīlato sukhīto)
* Quả của tu thiền
Những ai muốn thực hành thiền chỉ và
thiền quán cần phải tìm đến những nơi rừng núi xa xôi, sống một cuộc
sống cô độc (độc cư). Bạn chỉ có thể đắc thiền khi thực sự thấy rõ những
khuyết điểm của dục lạc. Nếu bạn muốn thực hành để đạt đến Đạo (magga)
và Quả (Phala), bạn phải tiến xa hơn nữa và phát triển tâm nhàm chán và
ghê tởm đối với các uẩn của danh và sắc (hợp thể thân-tâm) trong suốt
kiếp luân hồi.
Nếu bạn hành thiền và đắc các bậc
thiền, bạn sẽ được tái sinh trong phạm thiên giới, ở đây bạn sẽ không
còn phải đi tìm một người vợ như trong cõi dục nữa. Bạn sẽ sống một cuộc
sống cô độc ở đó để phát triển tâm từ (mettā), bi (karuṇā) và hỷ
(muditā). Bạn sẽ sống trong một thiên cung lộng lẫy như một hành giả với
vẻ uy nghiêm và bình thản. Còn nếu bạn đã đắc Đạo Quả (Magga-Phala),
bạn sẽ không bị dính mắc, chẳng những vào các toà thiên cung mà ngay cả
danh và sắc của mình cũng vậy, vì bạn đã ghê tởm và xoay lưng lại với
mọi hình thức của danh và sắc. Vì thế khi bạn đạt đến Niết-bàn sẽ chỉ
còn lại một yếu tố đặc biệt không liên quan gì với danh và sắc mà thôi.
Do đó, mỗi loại thiện sự (bố thí, trì
giới, tu thiền) đều tạo ra những kết quả tương xứng. Mọi hình thức của
thiện nghiệp (kusala-kamma) đều đem lại những kết quả lợi ích. Bởi thế,
nếu bạn có một mục đích cao thượng muốn đạt đến Niết-bàn, trước hết bạn
phải loại bỏ mọi tư duy ác, bất thiện; kế đó, bạn phải dọn con đường cao
quý dọc theo vòng luân hồi này bằng cách làm những việc thiện càng
nhiều càng tốt.
Cầu mong tất cả độc giả phát triển
được khuynh hướng thực hiện các thiện nghiệp của mình nhiều hơn bao giờ
hết. Cầu mong tất cả những người cộng tác với tôi hoan hỷ trong các
thiện sự với ý định thành tựu sự an lạc tối thượng của Niết-bàn.
Mong cho tôi có thể đứng vững trên nền
tảng bố thí, trì giới, và tu thiền; thắng phục được tính miễn cưỡng khi
làm các việc thiện dẫn đường đến Niết-bàn. Cầu mong cho tôi có thể phát
triển được ngũ lực (hay năm sức mạnh tinh thần), đó là tín (saddhā),
tinh tấn (viriyā), định (samādhi), niệm (sati), và tuệ (paññā) trên con
đường đi đến mục tiêu cuối cùng (giải thoát khỏi tử sinh luân hồi) của
tôi.
ST

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét