Người tu đạo, thứ nhất phải phá được cánh cửa sắc dục. Nếu không phá được nó thì không có hy vọng tu tập thành công.
Cổ đức có câu: "Thiện ác lưỡng điều
đạo, tu đích tu, tạo đích tạo" (thiện ác hai con đường, đường tu và
đường tạo). Ðiều này nói ra hoàn toàn xác đáng. Tu cái gì? Tu đường
thiện. Tạo cái gì? Tạo nghiệp ác. Thiện tri thức cảnh giác chúng ta mà
không bao giờ chán, có điều chúng ta ngu si, không biết lãnh giáo những
điều ngay, cứ việc ta ta làm, chỉ biết lợi cho mình mà không nghĩ lợi
cho người khác và, nói cách khác là chỉ biết tạo nghiệp ác, không tu
thiện, cho nên không thể nào ra khỏi sáu nẻo trong vòng luân hồi.
Ý nghĩ của chúng ta kể ra thì vô
lượng, vô biên, vô cùng tận. Niệm thì chạy lên thiên đàng, niệm thì
xuống địa ngục. Vọng tưởng về thiện tức thuộc phạm vị thiên đàng, vọng
tưởng về ác thì thuộc về địa ngục, do đó, chúng ta nhất cử nhất động,
một lời nói một công việc làm, lúc nào cũng phải thận trọng, từng giờ
từng khắc lưu tâm, đâu đâu cũng phải chú ý, trong ngoài như một.
Trông bề ngoài thì hành động rất tốt,
nhưng bên trong thì đầy vọng tưởng, cái đó cũng không mang lại kết quả.
Phải làm sao cho trong ngoài như một, không chạy theo vọng tưởng mới
được. Có những người trong tâm thì đầy vọng tưởng, nghĩ rằng người ngoài
không ai biết, rồi cứ như vậy ngày ngày vọng tưởng, cho đến khi xuống
địa ngục cũng mang theo, mà chính mình thì không biết tại sao đọa địa
ngục. Những hạng người như vậy thật đáng thương!
Chúng ta là người tu học, ở chung phải
giữ miệng. Ðại chúng ở chung một nơi, phải đề phòng chuyện thị phi. Có
câu nói rất chí lý: "Họa tòng khẩu xuất, bệnh tòng khẩu nhập." Nghĩa là
họa do bởi lời từ miệng thốt ra, bệnh cũng do từ miệng mang vào. Chúng
ta không nên bạ đâu nói đấy, cố tránh chuyện phiền phức, giữ miệng cho
kín là tốt hơn cả. Lại có câu: "Thị phi chỉ vì hay mở miệng, phiền não
đều do cưỡng xuất đầu." Ðộc tọa phòng tâm, nghĩa là khi ngồi một mình
chúng ta phải cẩn thận đề phòng tâm ý, chớ theo vọng tưởng, nhất là các
tư tưởng về dâm dục. Người xuất gia càng phải đặc biệt chú ý, quản lý kỹ
càng cái tâm, không cho những tư tưởng vô ích đến quấy nhiễu.
Vọng tưởng thì ai ai cũng có, nhưng
khi đã khởi vọng tưởng thì ta phải vận dụng các phương cách để khống
chế, không cho vọng tưởng làm mưa làm gió. Những phương cách đó là hoặc
ta niệm Phật, hoặc ta trì chú, hoặc giả ngồi thiền, bái sám, tóm lại
kiếm một cái gì khác để làm, sao cho tinh thần tập trung lại thì sẽ
không có vọng tưởng.
Người tu đạo, thứ nhất phải phá được
cánh cửa sắc dục. Nếu không phá được nó thì không có hy vọng tu tập
thành công. Cả ngày mà đầu óc hồ đồ, tâm điên đảo, cũng không thành
công. Cho nên tôi thực thà nhắn quý vị là chúng ta phải hàng phục cái
tâm này. Hàng phục tâm chính là dứt cái niệm dâm dục. Nếu không đoạn trừ
được nó thì dù tu cho đến tám vạn đại kiếp cũng chẳng khác gì nấu cát
để hòng có cơm ăn, xưa nay chẳng có chuyện đó bao giờ.
Các vị có muốn tu thành quả thánh vô
lậu không? Ðoạn dục cắt ái, thanh tâm quả dục, thì còn có chút hy vọng,
nếu không, không hy vọng gì, tốt hơn là mau mau hoàn tục kẻo lãng phí
thời gian!
Bất kể là phái nam hay phái nữ, hoặc
giả là Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, ưu-bà-tắc, ưu-bà-di, là người già hay trẻ
nít, ai nói đạo lý chánh đáng thì ta nghe, ai nói không chánh đáng thì
đừng có tin, chúng ta nhất định phải có con mắt chọn pháp (trạch pháp
nhãn). Hợp đạo lý thì đi tới, không hợp đạo lý thì rút lui; chọn điều
thiện mà theo, bất thiện thì sửa đổi, đó là quan điểm hết sức cơ bản của
người tu.
Có người biết rõ lỗi của mình mà không
sửa đổi, biết mà vẫn làm quấy. Những hạng người này rất khó giáo hóa,
họ chẳng kham nổi Phật pháp, chẳng thể học gì thêm. Người ta nói: "Gỗ
mục khó đẽo gọt, tường bằng phân khó trét", nếu chính mình không tự giúp
cho mình, tự mình coi thường mình, thì ai còn coi trọng mình, ai còn
giúp đỡ mình nữa? Ðó là điều cần phải tự xét cho kỹ.
Hòa thượng Tuyên Hóa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét