Vô minh khiến cho kẻ phàm phu chỉ biết
dụng công vào mấy thứ tình dục. Họ nghĩ rằng chuyện tình ái ở thế gian
là thật, cho nên họ không thể xa rời và cũng không nỡ buông bỏ nó.
Vô minh tức là tham, sân, si, mạn, nghi. Năm thứ ác nghiệp nầy có thể khiến cho con người điên đảo đến phát cuồng.
1. Tâm tham: Là đối với cảnh thuận,
chúng ta sẽ khởi lòng tham ái đến nỗi không có thì không được. Thậm chí
có người vì muốn được mục đích của mình mà bất chấp các thủ đoạn, bằng
không họ chẳng cam lòng.
2. Tâm sân: Là khi gặp cảnh nghịch,
chúng ta sẽ giận hờn và nổi nóng, như không chửi người thì cũng đánh
người, thậm chí còn giết hại người nữa. Đó đều là do tâm sân hận tác
quái, nó khiến con người mất cả lý trí và ý chí xử sự mọi việc. Người có
tâm như thế, ắt sẽ làm cho xã hội chẳng được an ninh, trật tự.
3. Tâm si: Là người không có trí huệ,
không biết phải trái, cũng không phân biệt được thiện ác, cho nên hồ đồ
điên đảo, hậu quả là thành kẻ bất lương, tạo nhiều nghiệp tội.
4. Tâm mạn: Là tự đề cao mình và đè ép
người khác. Tự cho chuyện gì mình cũng hay hơn, nổi bậc hơn người. Thứ
hành vi cống cao ngã mạn nầy là điều tối kỵ, chúng ta không nên có.
5. Tâm nghi: Là người đối với việc
chánh đáng lại sanh lòng hoài nghi, không tin lời nói của bất cứ ai.
Người có thứ tâm lý như vậy là bất thường, là sai lầm vì đã tự hạ thấp
mình.
Năm loại tâm lý nầy đều là không bình
thường, đều là do cái nhân vô minh dẫn đến. Người tu hành nhất định phải
tiêu diệt vô minh, đừng để nó gây sóng gió thành tai họa vô cùng tận
như vậy.
Vô minh khiến cho kẻ phàm phu chỉ biết
dụng công vào mấy thứ tình dục. Họ nghĩ rằng chuyện tình ái ở thế gian
là thật, cho nên họ không thể xa rời và cũng không nỡ buông bỏ nó. Do đó
họ gắn bó với lục thân quyến thuộc một cách rối ren mà buông xả không
đành. Rồi họ tạo ra biết bao thiện ác lẫn lộn, họ cũng không phân biệt
được giữa ô nhiễm và thanh tịnh. Đời đời kiếp kiếp, họ cứ quay quanh
trong vòng sanh tử luân hồi, vĩnh viễn không bao giờ ngừng. Cho nên nói
vô minh là căn bản của sanh tử.
Người tu hành không có mấy thứ rắc rối
đó đè nặng trong tâm, cho nên họ dễ được thanh tịnh, giải thoát và hết
sanh tử. Nếu không cắt đứt vô minh, chúng ta vĩnh viễn sẽ bị nó chi
phối, để rồi xuống địa ngục, chạy lên núi đao, hay là vào chảo dầu sôi.
Lúc bấy giờ, chúng ta sẽ hối hận là lúc đầu sao mình không chịu tu hành
tinh tấn. Nhưng rất tiếc là đã không còn kịp nữa.
Tôi xin khuyên quý vị nên tu hành cho kịp thời, đừng có tưởng là ngày tháng còn dài mà hẹn lần, hẹn lựa.
Bậc cổ đức có nói: “Đừng đợi đến già
mới học đạo, mồ lẻ loi lắm kẻ thiếu niên.” Học đạo được một ngày là gần
được Tịnh Độ thêm một chút. Như vậy từng chút từng chút, quý vị sẽ đến
được cõi Tịnh Độ. Nếu quý vị không chuyên cần tu đạo mà lại muốn đến
Tịnh Độ, thì sẽ không đến được đâu! Công việc trên đời, dù chúng ta có
lãng phí thời gian để làm, rốt cuộc cũng chẳng được lợi ích gì. Nhưng
chỉ có pháp môn tu hành là không lãng phí thời gian. Nếu quý vị tu được
một phút thì được một phút lợi lạc. Cho nên nói: “Gom cát thành tháp,”
tức là từng bước, từng bước không ngừng tiến tới, tự nhiên quý vị sẽ đến
được bờ bên kia.
Hòa thượng Tuyên Hóa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét